❓CÂU HỎI:
Sự khác biệt cơ bản giữa Triết học và Tri thức là gì? Liệu chúng có khác biệt về mặt văn hóa không? Chẳng hạn, điều được coi là tri thức trong một nền văn hóa có thể lại là triết lý hoặc đơn thuần là tín ngưỡng trong một nền văn hóa khác. Và bạn nghĩ sao, có lẽ vì lý do này mà các ngành khoa học tự nhiên hiện đại đang thống trị với tư cách là tri thức chăng? Bởi lẽ, chúng có thể được chứng minh ở khắp mọi nơi, bất kể bạn đang ở đâu.
❗️TRẢ LỜI từ lee:
Theo nghĩa đen, triết học là tình yêu đối với sự khôn ngoan. Còn Tri thức, với chữ "T" viết hoa mà tôi dùng, có nghĩa đen là kinh nghiệm trực tiếp, không phải là "những gì người khác đã nói với tôi".
Trong cách hiểu học thuật hơn, triết học được xây dựng dựa trên những giả định. Khi ai đó nói "giả sử rằng...", đó chính là khởi đầu của triết học.
Dấu hiệu thứ hai của triết học là sự so sánh hoặc phán đoán, ví dụ như: "cái bàn rộng hơn cái ghế, vậy thì...". Một dạng thô sơ hơn là đạo đức hóa: "điều thiện tốt hơn điều ác". Trong trường hợp này, đó thậm chí không còn là triết học nữa, mà là ngụy biện – việc sử dụng kết luận cá nhân từ những phán đoán của người khác.
Tri thức không chỉ dựa vào kinh nghiệm; về cơ bản, nó dựa trên một Cơ chế Thống nhất. Tri thức luôn có sẵn ở cấp độ tiềm thức, bởi vì nó mô tả cấu trúc của sự tồn tại. Con người cảm nhận nó như bản chất cốt lõi của chính mình. Khi Tri thức đến, mọi phán đoán và mọi triết lý đều trở nên không cần thiết.
Bạn sẽ cảm nhận sự xuất hiện của Tri thức theo đúng nghĩa đen là niềm vui và Tình yêu, bởi vì trong đó, bạn nhận ra chính Bản thể mình. Có thể nói rằng Tri thức mô tả chính bạn, nhưng không phải bằng lời nói mà bằng kinh nghiệm trực tiếp.
Trong quá trình tìm kiếm giải pháp, tâm trí dựa vào ký ức và các phán đoán. Điều này thường dẫn đến trải nghiệm đau khổ của "mớ hỗn độn suy nghĩ", thiếu sự bình an và căng thẳng. Tuy nhiên, khi một xung lực của Tri thức (một sự thấu hiểu sâu sắc, một ý tưởng thiên tài) xuất hiện, nó mang lại cảm giác hân hoan và thanh thản.
Sự phấn khởi là dấu hiệu của Tri thức nội tại, thứ chưa bộc lộ ra cấp độ ý thức. Tức là, cơ thể đã tiếp nhận tín hiệu Tri thức, nhưng tâm trí vẫn chưa thể xử lý nó, vì theo quán tính, nó vẫn đang bận rộn với các phán đoán.
Kiến thức khoa học của chúng ta chủ yếu được xây dựng dựa trên các phán đoán, bởi vì chúng bao gồm sự so sánh. Vật lý Newton là vật lý của sự so sánh, chứ không phải vật lý của Tri thức. Trong đó, các công thức không có cơ sở độc lập, hoàn toàn không có gì tự chủ – mọi mô tả đều được đưa ra dưới dạng "cái này là như vậy vì nó chứa nhiều cái khác". Sự bế tắc trong vật lý do điều này đã trở nên rõ ràng.
Khối lượng đang được cố gắng suy ra từ "vật mang khối lượng" – hạt Higgs. Ở đây, tôi đơn giản hóa, nhưng ý nghĩa đại khái là như vậy.
Cuối cùng, khoa học nói chung không thể xác định thời gian và không gian không phải vì các nhà khoa học kém thông minh (họ thực sự rất thông minh), mà là vì bản thân khoa học tự cấm mình làm điều đó. Thậm chí còn có một số thuyết âm mưu cho rằng điều này được thực hiện có chủ ý. Tuy nhiên, vấn đề không phải ở chỗ ai đã đưa ra điều này, mà là ở chỗ đây là một mô hình tư duy đã lỗi thời của chính con người.
Trong tương lai gần, chúng ta sẽ hướng tới việc dựa vào Tri thức. Khi đó, khoa học trong mọi lĩnh vực sẽ được tái cấu trúc. Một trong những đổi mới cơ bản là từ bỏ việc phân chia thành các loại vật lý và hóa học – cốt lõi sẽ là một hệ thống Tri thức thống nhất, từ đó có thể phát triển các hướng ứng dụng trong nhiều ngành khác nhau.




