Tuần lễ âm nhạc đã mang đến không chỉ một chủ đề chung mà là cả một tổng phổ hoàn chỉnh: ký ức, ánh sáng nội tại, nhịp đập của sự sống, sự chuyển động và sức mạnh của hiện diện.
Năm bản phát hành mới này có âm hưởng hoàn toàn khác biệt, nhưng mỗi tác phẩm đều trả lời một câu hỏi duy nhất:
Điều gì giúp con người cảm thấy mình sống lại một lần nữa?
Nốt thứ nhất. Điều vô hình trở nên hữu thanh
Vào ngày 12 tháng 8, album nhạc mới đầu tiên được phát hành sau khi John Hassell qua đời, mang tên Music Is Invisible (Pentimento Volume Three), đã được công bố. Album này sẽ ra mắt vào ngày 2 tháng 10 và hoàn thành bộ ba tác phẩm, bắt đầu với các album Listening to Pictures và Seeing Through Sound.
Bốn tác phẩm trong album được xây dựng trên bản ghi âm buổi hòa nhạc cuối cùng của Hassell, diễn ra vào ngày 23 tháng 5 năm 2015 tại nhà thờ St John at Hackney ở London. Tối hôm đó, ông đã biểu diễn cùng với Rick Cox và John von Seggern.
Sau đó, Jeff Rona đã chỉnh sửa và phối lại tài liệu, biến bản ghi âm buổi biểu diễn thành một tác phẩm vượt xa một album hòa nhạc truyền thống.
Từ pentimento có nguồn gốc từ hội họa. Nó dùng để chỉ một hình ảnh gốc, theo thời gian, bắt đầu lộ ra từ dưới các lớp sơn sau đó. Hassell đã áp dụng nguyên tắc này vào âm nhạc: các chủ đề cũ trở lại trong một hình thức thay đổi, như thể ký ức vẫn tiếp tục tạo ra những hình thái mới.
Nốt nhạc này vang lên như một sự hiện diện không biến mất cùng với con người. Nó tồn tại trong không gian do người đó tạo ra và tiếp tục phát triển theo thời gian.
Nốt thứ hai. Ánh sáng sinh ra từ chiều sâu
Ngày 14 tháng 8, album thứ tư của L’Rain mang tên fata morgana đã được phát hành.
L’Rain là một dự án thử nghiệm của nhà soạn nhạc, nhà sản xuất và nghệ sĩ đa nhạc cụ Taja Cheek đến từ Brooklyn. Cùng với các cộng tác viên thường xuyên là Ben Chapoto-Kagan và Andrew Lappin, cô đã tạo ra mười ba tác phẩm kết hợp nhạc phúc âm, nhịp điệu dance, noise rock, cắt dán băng cassette và không gian âm thanh điện tử.
Trọng tâm của album là một câu hỏi:
Làm thế nào để phát triển trong một thế giới không được tạo ra để bạn thịnh vượng?
Câu trả lời hiện lên qua hai hình ảnh từ thiên nhiên. Thứ nhất là hoa hồng Jericho, loài cây có khả năng chịu đựng tình trạng mất nước kéo dài và hồi sinh khi có độ ẩm. Thứ hai là các sinh vật phát quang sinh học ở đáy đại dương sâu thẳm, chúng tự tạo ra ánh sáng riêng tại nơi mà tia nắng mặt trời không thể chiếu tới.
Hai cách để vượt qua những điều kiện tưởng chừng không thể: giữ gìn sự sống bên trong và tự mình trở thành nguồn sáng.
Nốt nhạc này nhắc nhở: đôi khi bóng tối không che giấu ánh sáng của chúng ta – mà nó mở ra khả năng tự tạo ra ánh sáng từ bên trong.
Nốt thứ ba. Nhịp đập vẫn tiếp diễn
Ngày 14 tháng 8, Laura Veirs đã phát hành album solo thứ mười bốn của mình mang tên Temple Songs.
Đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp, cô tự mình viết, thu âm, phối khí, biểu diễn và sản xuất toàn bộ album. Quá trình làm việc diễn ra tại một phòng thu nhỏ tại nhà ở Portland — chỉ với hai micro và một máy tính xách tay. Nghệ sĩ khách mời duy nhất là nghệ sĩ saxophone Filthy Lucre, xuất hiện trong tác phẩm Pulse.
Veirs đã từ bỏ việc đánh bóng quá mức trong phòng thu, giữ lại hơi thở, những nét mộc mạc tự nhiên và nhịp điệu sống động của phần trình diễn trong âm nhạc.
Bài hát Pulse bắt đầu bằng giọng hát và đàn guitar nylon, sau đó mở rộng thành một không gian dày đặc của guitar điện, trống và saxophone. Bài hát dành riêng cho khả năng cảm nhận nhịp đập của sự sống và tin tưởng rằng, ngay cả giữa sự hỗn loạn, vẫn có điều gì đó tốt đẹp tiếp tục đến với chúng ta.
Nốt nhạc này vang lên như một bằng chứng thầm lặng: cuộc sống không nhất thiết phải ồn ào để tiếp diễn. Chừng nào nhịp đập còn vang lên – sự chuyển động vẫn chưa dừng lại.
Nốt thứ tư. Vũ điệu đưa ta trở về với cơ thể
Ngày 14 tháng 8, bộ đôi Icona Pop đến từ Thụy Điển đã phát hành album Ritual. Mười tác phẩm trong album nói về tình bạn, tình mẫu tử, những thay đổi, trái tim tan vỡ và sự trở lại của niềm vui.
Caroline Hjelt và Aino Jawo đã trải qua một giai đoạn thay đổi cá nhân, trải nghiệm làm mẹ và trở về từ Los Angeles đến Thụy Điển. Họ buộc phải xác định lại mình đã trở thành ai và âm nhạc của họ nên đi theo hướng nào.
Vì thế, ý tưởng về một nghi lễ — một hành động nhỏ lặp đi lặp lại giúp họ tiếp tục hành trình — đã ra đời.
Sàn nhảy ở đây không phải là nơi để trốn tránh thực tại, mà là không gian để gặp gỡ chính mình. Đôi khi, sự chữa lành cần đến sự tĩnh lặng và dừng lại. Nhưng rồi sẽ đến lúc ta lại bước ra thế giới, cho phép cơ thể chuyển động và đón nhận cuộc sống ngay cả khi tâm trí chưa tìm được lời giải đáp cho mọi câu hỏi.
Nốt nhạc này trả lại cho cơ thể quyền được vui sướng. Vũ điệu trở thành cách để nói với cuộc sống:



