Thực vật ở các vùng thảo nguyên khô cằn và sa mạc Tân Cương không thích nghi với hạn hán theo một khuôn mẫu duy nhất. Thay vì tái cấu trúc toàn bộ cơ thể, chúng thay đổi các "chi tiết" riêng lẻ trên cơ thể mình — phần trên mặt đất và phần dưới mặt đất — một cách độc lập với nhau.
Các nhà khoa học từ Viện Hàn lâm Khoa học Trung Quốc đã nghiên cứu hàng trăm loài cỏ ở các độ cao và khí hậu khác nhau. Kết quả cho thấy các loài cỏ sử dụng một chiến lược mô-đun linh hoạt. Ở những nơi khô hạn nhất, lá cây trở nên dày hơn để giữ nước bên trong và không bị khô héo dưới ánh nắng mặt trời. Trong đất khô cằn, rễ cây trở nên mỏng hơn và dài hơn trên mỗi đơn vị khối lượng của chúng. Điều này cho phép tiêu tốn tối thiểu tài nguyên cho sự phát triển mà vẫn bao phủ được diện tích tối đa để thu thập độ ẩm. Ở những nơi có nhiều nước hơn một chút, thực vật không kéo dài rễ mà làm cho chúng phân nhánh nhiều hơn, tận dụng tối đa nguồn nước từ đất có sẵn.
Trước đây, người ta cho rằng thực vật thay đổi toàn bộ — nếu phần trên khô héo, thì toàn bộ hệ thống rễ cũng thay đổi đồng bộ. Nhưng nghiên cứu đã chỉ ra rằng: phần trên và phần dưới hoạt động như các mô-đun độc lập. Kích thước lá liên quan đến độ bền và độ dày của các rễ chính, trong khi khả năng hấp thụ nước nhanh chóng lại phụ thuộc vào các rễ bên mỏng.
Các quá trình này không chỉ bị ảnh hưởng bởi nắng nóng và sự thiếu hụt mưa, mà còn bởi các "trung gian" tại chỗ: lượng chất hữu cơ và nitơ trong đất, cũng như hoạt động của các vi sinh vật trong đất.
Việc hiểu rằng các loài cỏ thích nghi một cách cục bộ sẽ giúp dự đoán chính xác hơn về cách các hệ sinh thái ở những vùng khô hạn sẽ vượt qua tình trạng nóng lên toàn cầu và sự mở rộng của các sa mạc.


