Đế chế LVMH, tập đoàn xa xỉ lớn nhất nước Pháp, đang trải qua giai đoạn khủng hoảng. Sau những con số kỷ lục trong giai đoạn 2021-2023, công ty này đang phải đối mặt với tình trạng doanh thu sụt giảm liên tiếp. Đây là đợt suy thoái nghiêm trọng đầu tiên trong nhiều thập kỷ qua, khiến các chuyên gia phân tích phải đặt ra một câu hỏi hóc búa: Liệu công thức thành công vang dội của LVMH — "thâu tóm thương hiệu, nâng cấp định vị, và bán với giá cao ngất ngưỡng" — đã thực sự đi đến hồi kết?
Để thấy rõ quy mô của vấn đề, chỉ cần nhìn vào những con số biết nói. Sau cuộc khủng hoảng đại dịch năm 2020, LVMH đã chứng kiến sự tăng trưởng thần kỳ nhờ hiện tượng "mua sắm trả đũa" (revenge spending) — khi khách hàng chi tiêu mạnh tay cho đồ xa xỉ để bù đắp cho thời gian phong tỏa. Năm 2021, doanh thu tăng kỷ lục 44%, năm 2022 tăng 23%, và năm 2023 tăng 9%. Tuy nhiên, sang năm 2024, doanh thu đã giảm 2%, và đà sụt giảm tiếp tục lên tới 5% vào năm 2025. Đặc biệt, mảng thời trang và đồ da vốn là trụ cột của tập đoàn đã cho thấy dấu hiệu đáng lo ngại nhất. Trong nửa đầu năm 2025, phân khúc này lao dốc 12%, kéo theo lợi nhuận hoạt động cả năm giảm 9%. Phải đến tận quý 1 năm 2026, tập đoàn mới ghi nhận mức tăng trưởng khiêm tốn 1%.
Chiến lược của LVMH dưới sự dẫn dắt của Bernard Arnault vốn rất rõ ràng. Tập đoàn thâu tóm các thương hiệu có di sản lâu đời nhưng đang bị thị trường định giá thấp, nâng tầm vị thế thông qua sự độc bản cùng những bộ sưu tập giới hạn, mở các cửa hàng tại những thành phố chủ chốt toàn cầu, đầu tư vào quảng bá, hợp tác và các dự án văn hóa, đồng thời tối ưu hóa chi phí nhờ việc tập trung hóa khâu thu mua, hậu cần và sản xuất — để rồi biến một thương hiệu ngách ít lợi nhuận thành một cỗ máy in tiền thực thụ.
Nhờ chiến lược này, danh mục đầu tư của LVMH đã thu nạp thêm Loewe, Sephora, Loro Piana, Rimowa, Tiffany & Co cùng nhiều thương hiệu đình đám khác.
Để đánh giá hiệu quả của mô hình kinh doanh này, hãy nhìn vào tỷ suất lợi nhuận: mảng thời trang và đồ da (Louis Vuitton, Dior) đạt biên lợi nhuận gộp 65-70%, rượu vang và rượu mạnh 50-60%, nước hoa và mỹ phẩm 60-70%, đồng hồ và trang sức 40-50%. Những con số thực sự ấn tượng.
Vậy tại sao chiến lược này lại bắt đầu chệch nhịp?
1. Sự bão hòa của thị trường hàng xa xỉ: Sau cơn sốt hậu đại dịch, thị trường đang rơi vào trạng thái bão hòa. Hiện tượng "chi tiêu trả đũa" đã chấm dứt và tốc độ tăng trưởng đang chậm lại. Sau khi thỏa mãn nhu cầu mua sắm tích tụ, người tiêu dùng đã quay trở lại với thói quen chi tiêu lý tính hơn.
2. Các yếu tố địa chính trị: LVMH trở nên dễ bị tổn thương trước những biến động toàn cầu — từ sự giảm tốc kinh tế và nhu cầu tiêu dùng yếu đi tại Trung Quốc (thị trường trọng yếu đóng góp phần lớn doanh thu tại châu Á), việc rút khỏi Nga do các lệnh trừng phạt, cho đến cuộc khủng hoảng năng lượng và lạm phát tại châu Âu.
3. Thay đổi trong hành vi người tiêu dùng: Những khách hàng trẻ tuổi (thế hệ Z) ngày càng trở nên kén chọn hơn, họ ưu tiên trải nghiệm hơn là sở hữu vật chất, quan tâm đến thời trang bền vững, không còn quá trung thành với các thương hiệu xa xỉ truyền thống và có cái nhìn khắt khe đối với các sản phẩm xa xỉ đại trà.
4. Sự cạnh tranh từ phân khúc "xa xỉ mới": Thị trường đã xuất hiện những nhân tố mới mang đến lựa chọn thay thế cho lối xa xỉ truyền thống — đó là các thương hiệu "xa xỉ thầm lặng" như The Row, Khaite, hình thức bán hàng trực tiếp từ nhà thiết kế, hay thị trường chuyển nhượng hàng xa xỉ (Resale) đang tăng trưởng đầy mỉa mai trên chính sự bão hòa của hàng hiệu đại trà.
5. Những khó khăn trong việc tích hợp các thương hiệu đã thâu tóm: Không phải mọi thương vụ thâu tóm đều thành công như mong đợi — khi Tiffany & Co. đang có tốc độ tích hợp chậm hơn dự kiến và mất dần vị thế tại các thị trường then chốt, còn Rimowa dù đã tăng được độ nhận diện nhưng vẫn chỉ quẩn quanh trong thị trường vali cao cấp mà chưa tạo được sự tăng trưởng đột phá.
Tập đoàn không hề khoanh tay đứng nhìn trước tình cảnh này. LVMH đang tích cực đa dạng hóa danh mục đầu tư và tiếp tục rót vốn vào những phân khúc mới: củng cố vị thế trong mảng rượu vang và rượu mạnh, phát triển lĩnh vực khách sạn và du lịch với thương hiệu Cheval Blanc, đồng thời đẩy mạnh đầu tư vào công nghệ số và thương mại điện tử.
Song song với đó, tập đoàn vẫn kiên trì với chiến lược tạo sự độc bản thông qua các bộ sưu tập giới hạn, cung cấp dịch vụ cá nhân hóa đặc quyền cho khách hàng VIP và thắt chặt các kênh bán hàng đại trà để bảo vệ hào quang xa xỉ vốn có.
Vậy đây là dấu chấm hết cho một chiến lược hay chỉ là những khó khăn tạm thời?
Nhiều khả năng LVMH sẽ không sụp đổ, nhưng kỷ nguyên tăng trưởng không phanh đã khép lại. LVMH vẫn là một gã khổng lồ tài chính vững mạnh với danh mục thương hiệu hùng hậu, và mức doanh thu 80,8 tỷ Euro vào năm 2025 vẫn là một con số khổng lồ. Tuy nhiên, tập đoàn sẽ phải chấp nhận tốc độ tăng trưởng khiêm tốn hơn (khoảng 3-5% mỗi năm) và tái cấu trúc chiến lược của mình. Tương lai thuộc về những cách tiếp cận tinh tế hơn, thấu hiểu sự thay đổi trong tâm lý khách hàng và biến động của thị trường. Thời kỳ chỉ cần thâu tóm một thương hiệu rồi liên tục tăng giá để chờ đợi tăng trưởng bùng nổ đã qua. Giờ đây là kỷ nguyên mà tập đoàn phải nỗ lực để giành lấy lòng trung thành của từng khách hàng — và phải làm điều đó mỗi ngày.


