Khi nghe đến từ "triệu phú", chúng ta thường hình dung về một doanh nhân thành đạt, một nhà khởi nghiệp công nghệ hay người thừa kế của một đế chế khổng lồ. Thế nhưng, câu chuyện về Ronald Read đã phá vỡ mọi định kiến. Ronald không phải là một chuyên gia tài chính, không sáng lập công ty khởi nghiệp và cũng chẳng nhận mức lương cao ngất ngưởng. Cả cuộc đời mình, ông chỉ làm công việc của một nhân viên bơm xăng và nhân viên dọn dẹp tại một cửa hàng ở thị trấn nhỏ Brattleboro, bang Vermont. Điều đáng nói là thu nhập của ông chưa bao giờ vượt quá 45.000 USD mỗi năm.
Tuy nhiên, khi Ronald qua đời vào năm 2014 ở tuổi 92, khối tài sản của ông được ước tính lên tới hơn 8 triệu USD. Vậy làm thế nào mà một người lao động bình thường lại có thể tích lũy được một gia sản khổng lồ như vậy?
Bí mật số 1: Tiết kiệm đến mức tối đa
Ronald Read là hiện thân của sự khiêm nhường. Ông không bao giờ phô trương sự giàu có vì những món đồ xa xỉ để khẳng định vị thế vốn không làm ông bận tâm. Ông lái một chiếc xe cũ, mặc những bộ quần áo cho đến khi chúng rách tả tơi và cắt tóc tại cửa hàng bách hóa JCPenney với giá 15 USD. "Người bạn thân" của ông là những tờ phiếu giảm giá, và nơi đọc báo yêu thích của ông là một quán ăn bình dân tại địa phương. Ông chi tiêu cực kỳ ít cho bản thân nhưng luôn dành ra một phần đáng kể từ thu nhập khiêm tốn của mình để tích lũy.
Bí mật số 2: Phép màu từ lãi suất kép và cổ phiếu "Blue-chip"
Ronald không phải là một nhà giao dịch lướt sóng cố gắng đoán định biến động của thị trường. Ông bắt đầu đầu tư từ những năm 1960 và lựa chọn một chiến lược đơn giản nhưng cực kỳ hiệu quả. Ông mua cổ phiếu của các tập đoàn lớn, uy tín có lịch sử phát triển lâu đời (được gọi là các cổ phiếu "blue-chip") như Procter & Gamble, CVS, JPMorgan Chase và Berkshire Hathaway.
Vũ khí lợi hại nhất của ông chính là thời gian. Ronald chỉ đơn giản là nắm giữ những cổ phiếu này trong nhiều thập kỷ và tái đầu tư toàn bộ cổ tức nhận được để mua thêm cổ phần mới. Nhờ vào sức mạnh của lãi suất kép, những khoản đầu tư nhỏ hàng tháng của ông đã biến thành hàng triệu USD.
Bí mật số 3: Kỷ luật thép và sự kiên nhẫn
Ronald không hề hoảng loạn mỗi khi thị trường sụt giảm. Ông không bán tháo cổ phiếu khi nền kinh tế rơi vào khủng hoảng. Ông không coi đầu tư là cách để làm giàu nhanh chóng, mà là một kế hoạch dài hạn để đảm bảo tuổi già và đóng góp cho cộng đồng. Ông vẫn tiếp tục làm việc và tích lũy tiền bạc ngay cả sau khi nghỉ hưu vào năm 1997, đơn giản vì ông yêu công việc và đã quen với nhịp sống đó.
Di sản gây ngỡ ngàng
Không một ai trong thị trấn nhỏ đó từng nghi ngờ về sự giàu có của người lao công khiêm nhường này. Khi di chúc của ông được công bố, tất cả mọi người đều sững sờ. Ronald không để lại tiền cho những đài tưởng niệm xa hoa hay các quỹ tư nhân. Ông đã hiến tặng 4,8 triệu USD cho bệnh viện địa phương Brattleboro Memorial Hospital để thành lập quỹ nhi khoa, và dành 1,2 triệu USD khác cho thư viện thành phố, nơi ông rất yêu thích và thường xuyên lui tới. Phần còn lại được ông chia cho người thân và bạn bè.
Bài học đắt giá từ Ronald Read
Câu chuyện của Ronald chứng minh rằng: để trở thành triệu phú, bạn không nhất thiết phải kiếm được thật nhiều tiền. Điều quan trọng hơn là chi tiêu ít hơn số tiền bạn kiếm được, tránh xa nợ nần và đều đặn đầu tư số tiền chênh lệch đó. Sự giàu có không nằm ở mức thu nhập, mà nằm ở thói quen và khoảng thời gian bạn cho phép đồng tiền làm việc cho chính mình.


