Các trang web được thiết kế bằng Claude Design ngày càng trở nên rập khuôn: nền màu kem và beige, điểm xuyết sắc cam cháy, cùng các phông chữ có chân khổ lớn với kiểu chữ nghiêng và khoảng cách ký tự rộng. Tính thẩm mỹ này đã trở thành một lối mòn dễ nhận diện, tương tự như các thói quen viết lách của AI — chẳng hạn như việc lạm dụng dấu gạch ngang hay cấu trúc câu "không phải X, mà là Y".
Nghịch lý nằm ở chỗ, những công cụ vốn được tạo ra để thúc đẩy sự sáng tạo lại đang tái sản xuất những thị hiếu ở mức trung bình. Các mô hình này được huấn luyện trên khối lượng dữ liệu khổng lồ từ những trang web hiện có, từ đó chọn ra phương án "an toàn" để làm hài lòng số đông người dùng. Nếu nhà thiết kế không chủ động phản kháng, kết quả tất yếu sẽ rơi vào một mẫu số chung tẻ nhạt.
Đây là sự tiếp nối của một xu hướng đã bắt đầu từ kỷ nguyên thuật toán. Giống như cách các đề xuất trên mạng xã hội điều chỉnh nội dung để đạt độ phủ sóng tối đa, AI hiện nay đang tạo ra sự đồng nhất một cách tức thì và ở quy mô công nghiệp. Những bảng màu beige và các thẻ bo góc phát sáng neon đang xuất hiện tràn lan trên các trang hồ sơ năng lực, trang đích và bảng điều khiển khắp internet.
Các nhà thiết kế nhận thấy rằng ngay cả những người từng yêu thích tông màu ấm và phông chữ cổ điển giờ đây cũng bắt đầu có tâm lý né tránh chúng theo bản năng. Những gì vốn dĩ có thể mang lại cảm giác dễ chịu nay lại trở thành một sự sáo rỗng do bị lặp lại quá đà. Người dùng có thể cảm nhận ngay lập tức: trước mắt họ không phải là một giải pháp thiết kế riêng biệt, mà là một khuôn mẫu được tạo ra bởi mô hình AI.
Một phép so sánh đơn giản là nếu tất cả các đầu bếp trên thế giới chỉ nấu theo một công thức phổ biến nhất trên mạng. Món ăn đó tuy an toàn và dễ ăn, nhưng lại hoàn toàn đánh mất bản sắc cá nhân. Trong thiết kế web, điều này đồng nghĩa với việc sự độc bản đòi hỏi nỗ lực có ý thức và việc liên tục "đẩy" mô hình vượt ra khỏi những giới hạn của mức trung bình.
Vấn đề không phải là liệu chúng ta có thể tránh hoàn toàn phong cách thẩm mỹ này hay không, mà là nó được chấp nhận ở đâu. Đối với một trang hồ sơ cá nhân thông thường hay website doanh nghiệp cơ bản — có lẽ là được. Nhưng với những dự án đòi hỏi tính độc nhất và bối cảnh văn hóa sâu sắc — câu trả lời là không. Một người xem có am hiểu về thiết kế sẽ nhận ra ngay "dấu vết máy móc" và dần mất đi sự tin tưởng.
Suy cho cùng, sự lan rộng của tính đồng nhất này đặt ra câu hỏi về cái giá của sự tiện lợi: liệu chúng ta sẵn sàng hy sinh sự đa dạng của văn hóa thị giác đến mức nào để đổi lấy tốc độ tạo dựng các giao diện.


