Tại Trung Quốc, nơi các khu vực đông dân cư giáp ranh với các hệ sinh thái mong manh, một đánh giá gần đây cho thấy công tác bảo vệ có mục tiêu các không gian tự nhiên quan trọng đang mang lại những kết quả đáng chú ý. Theo Bộ Sinh thái và Môi trường, 98,9% trong số 452 khu bảo tồn quốc gia đã nhận được đánh giá “xuất sắc” hoặc “tốt”.
Đặc biệt ấn tượng là sự phục hồi của các quần thể loài quý hiếm. Tại khu bảo tồn núi Everest, số lượng báo tuyết đã tăng từ 87 lên 106 cá thể, và phạm vi sinh sống mở rộng gần 2 nghìn km vuông. Ở Cam Túc, số lượng sếu cổ đen đã tăng gần gấp ba lần, từ 86 lên 238 con.
Chất lượng hệ sinh thái cũng đang cải thiện. Tại 97,3% các khu bảo tồn, nước sông hồ vẫn sạch, và 85% ghi nhận sự gia tăng sinh khối trên cạn. Hàng trăm hecta rừng ngập mặn ở Phúc Kiến và gần 30 nghìn hecta đất ngập nước ở Giang Tô đã được phục hồi.
Quan trọng không kém, các loài mới tiếp tục được phát hiện trong các khu vực này. Chỉ riêng tại một khu bảo tồn ở Vân Nam, các nhà khoa học đã mô tả 33 sinh vật chưa từng được biết đến trước đây. Tổng số loài đã tăng lên ở 89,4% các khu vực được bảo vệ.
An ninh sinh thái của các khu vực đang được củng cố. Tại cao nguyên Thanh Hải-Tây Tạng và khu vực Bắc Kinh-Thiên Tân, tất cả các khu bảo tồn đều nhận được đánh giá cao nhất. Ở lưu vực sông Hoàng Hà và phía đông bắc đất nước, các chỉ số cũng gần như lý tưởng.
Song song đó, “vùng đỏ” bảo vệ sinh thái cũng đang được đánh giá: bên trong các vùng này, chất lượng môi trường đã cải thiện nhẹ trong những năm gần đây, và diện tích vẫn ổn định. Giám sát thường xuyên và các quy định nghiêm ngặt giúp duy trì sự cân bằng giữa phát triển và bảo tồn thiên nhiên.
Khi công tác bảo vệ được thực hiện một cách hệ thống và dựa trên dữ liệu chính xác, thiên nhiên sẽ đáp lại bằng sự phát triển và những khám phá mới – chỉ cần tiếp tục công việc này trên diện rộng.

