❓ CÂU HỎI:
Lựa chọn nào sẽ tốt hơn: một niềm vui bùng nổ mãnh liệt, khi cảm xúc hạnh phúc trào dâng mãnh liệt, hay một sự an lạc bình ổn và chừng mực? Tôi từng đọc ở đâu đó rằng việc để cảm xúc dao động như con lắc như vậy là không nên, mà tốt nhất là giữ được sự cân bằng. Còn bạn nghĩ sao về điều này?
❗️ CÂU TRẢ LỜI CỦA LEE:
Vấn đề ở đây không nằm ở việc cái nào "tốt hơn". Nếu một người phản ứng quá mạnh mẽ trước các yếu tố bên ngoài, họ sẽ luôn bị cuốn vào vòng lặp lệ thuộc vào ngoại cảnh. Nó giống như hình ảnh chú lừa đuổi theo củ cà rốt vậy. Chú lừa có phấn khích thế nào với củ cà rốt đi chăng nữa thì cũng chẳng quan trọng, bởi chú sẽ chẳng bao giờ chạm tới nó mà chỉ mải miết chạy mãi không thôi.
Nói cách khác, bạn sẽ không bao giờ thỏa mãn được cái tôi (ego) bằng những thứ bên ngoài. Và sau mỗi lần phản ứng đầy phấn khích, nếu bạn đang ở trong vòng lặp của sự đối cực, một cú giáng mạnh mẽ tương đương từ phía ngược lại đang chờ đợi bạn. Một ví dụ điển hình là niềm vui khi một sinh linh chào đời cũng có cường độ cảm xúc mạnh tương đương với nỗi đau trong một tang lễ.
Một khía cạnh hoàn toàn khác chính là "niềm vui từ cảm nhận trong Tâm khảm", khi bạn trực tiếp đón nhận Dòng chảy. Niềm vui này có thể biểu hiện qua những hiện tượng vật lý, hoặc cũng có thể chẳng cần bất kỳ biểu hiện bên ngoài nào cả. Đó là sự đón nhận trực tiếp mà không thông qua trung gian là cái tôi – thứ không chỉ làm biến dạng cảm nhận mà khả năng cao còn đánh tráo nó. Giống như việc bạn chỉ nhận được vỏ kẹo thay vì viên kẹo thật sự vậy.
Niềm vui từ vỏ kẹo có thể rất hào nhoáng, nhưng vì bên trong rỗng tuếch, mọi thứ rồi sẽ thay đổi. Hãy lấy ví dụ về một trò chơi: nếu chiến thắng khiến bạn rơi vào trạng thái phấn khích cuồng nhiệt, thì rất có thể khi thất bại, bạn sẽ chìm sâu vào sự tiêu cực tột cùng. Đây là điều chúng ta thường xuyên chứng kiến ở các cổ động viên quá khích trên sân vận động.
Do đó, ý nghĩa thực sự không nằm ở việc tìm kiếm sự cân bằng giữa hai thái cực, bởi đó chỉ đơn thuần là sự kìm nén cảm xúc cho đến khi chúng bùng phát thành một cơn thịnh nộ hoặc hoảng loạn. Cốt lõi là hãy để toàn bộ dải tần số cảm xúc được trôi qua ngay lúc này, đúng như bản chất của nó – cảm nhận thế giới một cách trực tiếp mà không cần phán xét hay so sánh.


