❓ CÂU HỎI:
Xin hãy làm rõ giúp tôi, cội nguồn của ý niệm trừng phạt bắt nguồn từ đâu? Nếu tình yêu vô điều kiện thực sự tồn tại, tại sao tư tưởng trừng phạt hành vi sai trái lại vẫn có sức mạnh bền bỉ và chi phối con người ở nhiều cấp độ, từ tôn giáo đến pháp luật như thế? Gốc rễ của vấn đề này nằm ở đâu? Phải chăng tâm trí đang tự đánh lừa chính mình một cách tinh vi đến vậy, nhưng mục đích cuối cùng là để làm gì?
❗️ TRẢ LỜI TỪ lee:
Thế giới của chúng ta không phải ngẫu nhiên mà trở nên phân cực. Các khái niệm về thiện và ác được tạo ra nhằm duy trì một cách chặt chẽ ảo ảnh về thực tại vật chất. Điều này rất quan trọng, vì nếu không, con người sẽ dễ dàng nhận ra sự bất thường và chẳng ai còn muốn duy trì thế giới vật chất, hay "Trò chơi" này nữa.
Sự trừng phạt tội lỗi (cùng mọi hệ thống đạo đức) vốn là sản phẩm của ảo tưởng, được tạo ra bởi những người vốn có xu hướng chia rẽ và tách biệt – điều mà chúng ta gọi là "tư duy tiêu cực". Về bản chất, nó phục vụ cho kế hoạch tổng thể nhằm giữ vững các ranh giới của sự ảo ảnh. Và con người cứ thế áp đặt nó một cách máy móc, do bị khuất phục trước ảo mộng về quyền lực và sự thao túng sự chú ý của người khác.
Khi bạn nhận ra rằng vạn vật đều là Tình yêu, bạn sẽ đơn giản là bước ra khỏi sự ảo tưởng. Tuy nhiên, chính việc đặt ra sự đối lập rằng "Tình yêu tốt đẹp hơn..." cũng là một dạng năng lượng của sự chia rẽ. Đây chính là toàn bộ sự tinh quái, là cái bẫy của tâm trí.
Nếu bạn lựa chọn Tình yêu chỉ đơn giản vì nó mang lại cảm giác dễ chịu mà không phán xét thái cực còn lại, bạn đang dùng chính Tình yêu để thấu hiểu sự tồn tại của tính lưỡng phân. Đó chính là con đường để thoát khỏi cạm bẫy.




