Dưới đáy Thái Bình Dương gần như không có chuyển động nào quen thuộc với mắt người. Ở đây không có những khu rừng tảo đung đưa, không có tia nắng mặt trời xuyên xuống, và thức ăn đến từ những hạt hiếm hoi, từ từ chìm xuống từ các tầng nước phía trên.
Và dù vậy, ngay cả trong bóng tối này, sự sống vẫn tìm ra cách để vươn lên.
Trong quá trình khảo sát các khu vực biển sâu về phía tây nam của đảo san hô Wake, các thiết bị của tàu thám hiểm Nautilus đã phát hiện ra một loài bọt biển thủy tinh cao bất thường thuộc chi Caulophacus. Nó nhô lên trên đáy biển ở độ sâu hơn 4 700 mét, và phần cuống dài của nó hóa ra là nơi cư trú của nhiều sinh vật khác.
Đoạn video quan sát chính thức đã được Ocean Exploration Trust công bố ngày 2 tháng 2026 năm.
Tòa tháp sống giữa sa mạc đại dương
Bọt biển thủy tinh có tên gọi như vậy nhờ bộ xương bên trong được tạo thành từ các cấu trúc silica cực mảnh — gai xương (spicules). Chúng tạo nên một khung nền openwork vững chắc, giúp động vật giữ được hình dạng trong điều kiện áp suất khổng lồ.
Các loài bọt biển thuộc chi Caulophacus đặc biệt khác thường. Cơ thể mềm mại, lớn của chúng nằm trên đỉnh của một cuống dài và có thể giống như một đám mây bồng bềnh, kẹo bông, hoặc một bông hoa mọc giữa đồng bằng vực thẳm.
Nhưng trước mặt chúng ta không phải là thực vật. Bọt biển thuộc về những động vật đa bào cổ xưa nhất trên Trái Đất. Chúng đưa nước qua một hệ thống kênh phức tạp, lọc ra vi khuẩn và các hạt hữu cơ cực nhỏ.
Chiều cao giúp chúng vươn lên trên lớp trầm tích đáy và nằm trong dòng nước mang chất dinh dưỡng. Tuy nhiên, không chỉ riêng bọt biển tận dụng được lợi thế này.
Trên đoạn video, các nhà nghiên cứu nhận thấy những sinh vật bám vào thân hoặc sống gần đó: huệ biển (crinoid), hải quỳ và các loài động vật không xương sống nhỏ khác. Danh tính chính xác của một số sinh vật vẫn còn phải xác định.
Trong một không gian gần như không có sự sống, một con bọt biển đã trở thành một hòn đảo thẳng đứng.
Vì sao vực sâu lại vươn lên
Trên đồng bằng vực thẳm, các bề mặt cứng phù hợp hiếm khi xuất hiện. Phần lớn đáy biển được bao phủ bởi trầm tích mềm, và các dòng hải lưu mang theo các hạt hữu cơ chảy qua bên trên.
Do đó, bất kỳ cấu trúc nào có thể nâng động vật lên khỏi đáy biển đều trở nên đặc biệt quý giá. Bằng cách bám vào thân bọt biển, những cư dân nhỏ bé của vực sâu có thể tiếp cận dòng nước chảy mạnh hơn — và cùng với đó là thức ăn.
Một hệ thống tương tác hoàn chỉnh được hình thành. Bọt biển lọc nước, bề mặt của nó trở thành nơi trú ẩn, thân cây là chỗ dựa, và các khoang bên trong có thể là nhà cho các sinh vật nhỏ. Bản thân nó không chỉ là một động vật đơn lẻ mà là nền tảng của một cộng đồng sinh vật biển sâu nhỏ.
Quan sát này không phải là thông báo về việc phát hiện ra loài mới. Trước mắt chúng ta là tài liệu video thám hiểm mới, chưa được công bố dưới dạng một bài báo khoa học được bình duyệt riêng. Nhưng chính những cuộc gặp gỡ như thế này giúp các nhà nghiên cứu hiểu được cách tổ chức sự sống ở những vùng gần như chưa được khám phá của đại dương.
Thế giới mà chúng ta mới bắt đầu nhìn thấy
Phát hiện được thực hiện trong chuyến thám hiểm NA181 — Exploration of Wake Island’s Deep Sea, do Ocean Exploration Trust thực hiện với sự hỗ trợ của NOAA Ocean Exploration.
Đảo san hô Wake nằm giữa quần đảo Hawaii và quần đảo Mariana. Khu vực xung quanh vẫn là một trong những vùng biển ít được khám phá nhất thuộc quyền tài phán của Hoa Kỳ. Theo ban tổ chức chuyến thám hiểm, phần lớn diện tích hơn 407 000 kilômét vuông vẫn chưa được lập bản đồ và nghiên cứu trực tiếp.
Các thiết bị lặn khảo sát đồng bằng vực thẳm và núi ngầm, quay phim các loài động vật biển sâu, thu thập dữ liệu ban đầu về đa dạng sinh học và đồng thời tìm kiếm các đối tượng di sản biển liên quan đến các sự kiện của Thế chiến thứ hai.
Mỗi lần lặn ở đây không chỉ là cuộc gặp gỡ với những câu trả lời có sẵn, mà còn là cuộc gặp gỡ với những điều chưa biết.
Đại dương xây dựng theo cách khác
Các thành phố của con người phát triển nhờ bê tông, kim loại và thủy tinh. Đại dương sâu thẳm tạo nên kiến trúc của mình từ những cơ thể sống.
San hô trở thành những khu rừng. Xác cá voi trở thành nguồn thức ăn trong nhiều thập kỷ. Bọt biển biến thành những tòa tháp, xung quanh là nơi tụ họp của các sinh vật khác.
Như vậy, sự sống thay đổi không gian xung quanh nó. Nó không chỉ thích nghi với môi trường mà còn tạo ra những cơ hội mới cho những sinh vật khác ở gần.
Trong cộng đồng biển sâu này không có kiến trúc sư và kế hoạch được vạch sẵn. Chỉ có dòng chảy, nhu cầu kiếm ăn và khả năng cổ xưa của các sinh vật tìm thấy chỗ dựa ở nhau.
Có lẽ vì vậy mà những thước phim về một con bọt biển cô đơn lại gây ấn tượng mạnh đến vậy. Thoạt nhìn, chúng ta thấy một sinh vật kỳ lạ đứng sừng sững trong bóng tối. Nhưng khi đưa máy quay lại gần — và một thế giới hoàn chỉnh hiện ra.



