Việc UAE rời khỏi OPEC+ vào năm 2026 không chỉ đơn thuần là làm giảm số lượng thành viên, mà còn phơi bày một mâu thuẫn cốt lõi: tổ chức vốn được lập ra để bảo vệ chủ quyền của các nước sản xuất dầu mỏ giờ đây lại đang phải đối mặt với chính sự dư thừa chủ quyền đó.
Các yếu tố cấu trúc đang đóng vai trò quyết định trong bối cảnh hiện tại. Ả Rập Xê-út vẫn giữ vững vị thế là nhà sản xuất lớn nhất với chi phí khai thác thấp nhất, nhưng ngân sách quốc gia này lại đòi hỏi giá dầu phải duy trì trên mức 80 USD/thùng. Nga, dù chịu sức ép từ các lệnh trừng phạt, vẫn duy trì khối lượng xuất khẩu đáng kể nhằm đảm bảo nguồn thu ổn định cho các chi phí quân sự. UAE sau khi rời liên minh đã ngay lập tức tăng sản lượng thêm 300.000 thùng mỗi ngày, gây áp lực trực tiếp lên giá dầu toàn cầu. Những mối ràng buộc về lợi ích kinh tế này thực tế hơn nhiều so với những tuyên bố ngoại giao của các bộ trưởng.
Yếu tố thời điểm cũng làm tăng thêm tính cấp bách cho tình hình. Đến tháng 6 năm 2026, các cam kết cắt giảm sản lượng tự nguyện hiện tại sẽ hết hiệu lực, buộc Ả Rập Xê-út và Nga phải tìm kiếm những giải pháp ngân sách mới. Những tuyên bố công khai về sự đoàn kết không thể khỏa lấp thực tế rằng mỗi thành viên đều đang tiến hành các cuộc đàm phán riêng biệt với các khách hàng tại châu Á.
Một khía cạnh ngầm khác của vấn đề là các bên thứ ba — tiêu biểu là Trung Quốc và Ấn Độ — đang tích cực tận dụng những bất đồng nội bộ của OPEC+. Bằng cách ký kết các hợp đồng dài hạn trực tiếp với từng nhà sản xuất riêng lẻ, các quốc gia này đang làm suy giảm đáng kể khả năng điều tiết thị trường của liên minh.
Kết quả khả thi nhất của cuộc họp ngày 7 tháng 6 tới đây là một thỏa thuận thỏa hiệp nhằm gia hạn cắt giảm sản lượng, đi kèm một vài nới lỏng nhẹ cho Nga và Iraq. Ả Rập Xê-út có thể sẽ chấp nhận nhượng bộ để duy trì vẻ ngoài thống nhất, bởi sự tan rã hoàn toàn của liên minh có thể khiến giá dầu lao dốc xuống dưới 70 USD. Tuy nhiên, tầm ảnh hưởng thực chất của OPEC+ đối với thị trường sẽ tiếp tục xu hướng suy yếu.
Có hai kịch bản chính có thể đảo ngược dự báo này: một là các lệnh trừng phạt đối với Nga bị siết chặt đột ngột, hai là việc UAE bất ngờ đổi ý quay lại liên minh. Cả hai khả năng này đều đòi hỏi những biến động nằm ngoài các xu hướng hiện hành. Chỉ số quan trọng nhất để kiểm chứng dự báo này trong vòng sáu tuần sau cuộc họp sẽ là biến động chênh lệch giá giữa dầu thô Brent và Dubai.
Hãy theo dõi sát sao khối lượng dầu UAE xuất khẩu sang Trung Quốc: đây chính là thước đo thực tế đầu tiên cho sự bền vững của bất kỳ thỏa thuận nào đạt được.



