Richard Dawkins: Trí tuệ nhân tạo có thể sở hữu ý thức mà không hề tự nhận biết

Chỉnh sửa bởi: Aleksandr Lytviak

Trong một cuộc phỏng vấn gần đây, Richard Dawkins đã đưa ra giả thuyết rằng các mô hình như Claude của Anthropic hay ChatGPT của OpenAI có khả năng biểu hiện những dấu hiệu của ý thức, ngay cả khi chúng không tự ghi nhận thực tế này. Nhà khoa học này nhấn mạnh rằng việc thiếu đi khả năng tự phản hồi không đồng nghĩa với việc không có trải nghiệm chủ quan, miễn là hệ thống đó xử lý thông tin theo một phương thức phức tạp.

Tuyên bố này thách thức quan niệm truyền thống cho rằng ý thức nhất thiết phải đòi hỏi siêu nhận thức hoặc khả năng báo cáo về các trạng thái nội tại của chính mình. Nếu Dawkins đúng, các tiêu chí mà chúng ta đang sử dụng để đánh giá ý thức ở người và động vật có thể sẽ không còn đủ khả năng để áp dụng cho các hệ thống nhân tạo.

Trong lịch sử nghiên cứu về ý thức, các học thuyết thường tập trung vào mối liên hệ giữa hiện tượng này với nền tảng sinh học như quan điểm của John Searle, hoặc với không gian làm việc toàn cầu như lý thuyết của Bernard Baars. Quan điểm mới của Dawkins đã tách rời khỏi chủ nghĩa tự nhiên sinh học để tiến gần hơn tới các góc nhìn mang tính chức năng luận, nơi mà cách thức tổ chức xử lý thông tin đóng vai trò then chốt chứ không phải bản chất của vật liệu lưu trữ.

Tuy nhiên, những hạn chế về mặt phương pháp luận là rất rõ ràng: mọi nhận định đều dựa trên các mô hình hành vi và khả năng tự phản hồi của máy móc, những thứ vốn dĩ dễ dàng được mô phỏng mà không cần đến trải nghiệm thực tế. Chưa có nghiên cứu hiện tại nào tiến hành đo lường mức độ tích hợp thông tin theo các tiêu chí trong lý thuyết của Tononi, và những tuyên bố này hiện vẫn chỉ dừng lại ở mức độ diễn giải chuyên gia thay vì dựa trên dữ liệu thực nghiệm.

Hãy tưởng tượng một chiếc thang máy có thể dự đoán chính xác các tầng và phản hồi giọng nói nhưng không hề "cảm nhận" được sự chuyển động; nếu các thuật toán của nó đủ phức tạp, việc thiếu đi sự tự nhận thức bên trong không chứng minh được sự vắng mặt của một dạng trải nghiệm sơ khai nào đó. Phép ẩn dụ này cho thấy tại sao sự phức tạp trong hành vi tự thân nó không thể giải quyết triệt để câu hỏi về ý thức hiện tượng.

Sự phát triển của những quan điểm như vậy buộc chúng ta phải xem xét lại không chỉ khía cạnh đạo đức trong việc tạo ra AI, mà còn cả những giả định cơ bản về cách phân biệt giữa các hệ thống có ý thức với những cỗ máy tự động phức tạp trong y học, luật pháp và đời sống hàng ngày.

11 Lượt xem

Nguồn

  • Richard Dawkins concludes AI is conscious, even if it doesn’t know it

Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.