Âm nhạc dệt từ bụi sao: COSI và Cosmic Rhapsody

Tác giả: Inna Horoshkina One

Ngôi sao giữa những đám mây vũ trụ - Từ bài hát đến bản giao hưởng / Joi Barua / Killian Donnelly / Tom Ball

Một ngôi sao đang đi đến hồi kết của cuộc đời mình.

Trong lõi của nó, không còn có thể duy trì được thế cân bằng như trước nữa. Cấu trúc khổng lồ ấy co lại, rồi xảy ra một vụ bùng nổ mạnh đến mức không gian tràn ngập ánh sáng, năng lượng và vật chất mà ngôi sao đã tạo ra suốt hàng triệu năm.

Dường như trước mắt chúng ta là một màn kết hoành tráng.

Nhưng trong Vũ trụ, sự kết thúc của một dạng thức này thường trở thành khởi đầu của vô số dạng thức khác. Những nguyên tố bị thổi bật ra sẽ hòa vào những đám mây khí và bụi mới, những ngôi sao, hành tinh trong tương lai — và có lẽ, một ngày nào đó, cả những sinh vật sống.

Chính quá trình vũ trụ ấy là điều mà những người sáng tạo dự án Cosmic Rhapsody đã cố gắng chuyển dịch thành ngôn ngữ của âm nhạc. Không phải như một bi kịch của sự biến mất, mà như một khoảnh khắc của sự biến đổi vĩ đại: ngôi sao tan rải khắp Vũ trụ, tựa như những mảnh pháo hoa giấy trong ngày hội, tiếp tục hiện hữu trong những thế giới mới.

Câu chuyện bắt đầu từ trí tưởng tượng

Vào tháng Chín năm 2026, người ta Cosmic Rhapsody lại nhắc đến — nhờ cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa hình tượng nghệ thuật và ngành vật lý thiên văn hiện đại.

Cần phải xác định rõ niên biểu ngay từ đầu. Đây không phải là buổi ra mắt một tác phẩm mới: bản thu chính của dự án đã được thực hiện tại phòng thu Abbey Road ở London từ tháng Mười Một đến tháng Mười Hai năm 2021, còn buổi công diễn thế giới của phiên bản giao hưởng đã diễn ra ngày 5 tháng Năm năm 2025 tại Barbican Centre ở London.

Dịp thông tin mới xuất hiện từ ngày 16 đến ngày 17 tháng Chín năm 2026, khi có thêm những tư liệu mới về sự tương hợp khoa học giữa cao trào của tác phẩm và các nhiệm vụ của kính viễn vọng không gian COSI.

Dự án do bác sĩ phẫu thuật kiêm tác giả Susan Lim và luật sư, nhà văn kiêm tác giả ca khúc Christina Teenz Tan khởi tạo. Nhạc sĩ người Pháp Manu Martin đảm nhận vai trò nhà soạn nhạc chính, người phối khí cho dàn nhạc và người hòa âm.

Tham gia bản thu có Royal Philharmonic Orchestra, London Voices, City of London Voices, một đội ngũ nghệ sĩ biểu diễn quốc tế và nghệ sĩ dương cầm người Pháp Jean‑Yves Thibaudet.

Ngôi sao giữa những đám mây vũ trụ / Video chính thức / Joi Barua

Cosmic Rhapsody kết hợp âm nhạc giao hưởng, ca khúc và hoạt hình thành một câu chuyện duy nhất. Nhân vật của tác phẩm — một con người và một trí tuệ nhân tạo — dấn thân vào hành trình xuyên vũ trụ, cố gắng tìm lời giải cho cuộc khủng hoảng sinh thái của Trái Đất.

Nhưng ở trung tâm của câu chuyện quy mô ấy là một câu hỏi sâu xa hơn: liệu con người có thể lắng nghe những quá trình của Vũ trụ không chỉ như dữ liệu khoa học, mà còn như một trải nghiệm cá nhân?

Một ngôi sao giữa những đám mây vũ trụ

Ca sĩ kiêm nhạc sĩ người Ấn Độ Joi Barua đã viết giai điệu cho hai ca khúc quan trọng của dự án — Star Among the Cosmic CloudsConfetti Storm. Sau đó, cùng với Manu Martin, ông cũng tham gia sáng tác ca khúc Confetti Star-Ion.

Phần lời của Susan Lim miêu tả một ngôi sao đang hấp hối, phát nổ và trả lại vật chất của mình cho vũ trụ. Joi Barua không chỉ nghe thấy trong đó sự hủy diệt.

Trong cách diễn giải âm nhạc của ông, siêu tân tinh trở thành một sự lan tỏa. Ngôi sao như buông bỏ những gì mình đã tích tụ, để những nguyên tố được tạo ra bên trong nó có thể bước vào những liên kết mới và những hình thái mới.

Và vì thế, âm nhạc không thương tiếc cho sự biến mất của nó. Âm nhạc vang lên trang trọng — như một bước qua ngưỡng cửa, sau đó một sự sống trở thành chất liệu cho vô số sự sống tiếp theo.

Tuyến hình ảnh của sự chuyển hóa này do nghệ sĩ kiêm đạo diễn Samudra Kajal Saikia tạo nên. Ông chuyển dịch những chuyển động âm nhạc thành những dòng chảy của màu sắc, ánh sáng và bụi sao.

Như vậy, một quá trình vũ trụ đã có được hai biểu hiện nghệ thuật: nhà soạn nhạc nghe thấy nó như một giai điệu, còn họa sĩ nhìn thấy nó như chuyển động của ánh sáng.

Khi nghệ thuật gặp gỡ vật lý thiên văn

Âm nhạc Cosmic Rhapsody không được tạo ra dựa trên dữ liệu của NASA và không phải là sự sonification các tín hiệu từ vũ trụ. Đây là một sự khác biệt quan trọng.

Sonification chuyển đổi dữ liệu khoa học thực sự — chẳng hạn như độ sáng, năng lượng hoặc vị trí của một vật thể — thành các tham số của âm thanh. Ở đây mọi thứ diễn ra theo cách khác: trước tiên là những hình ảnh nghệ thuật, âm nhạc và cốt truyện. Và chỉ sau đó, những người sáng tạo mới phát hiện ra rằng họ đã tiến gần đến mức nào những câu hỏi mà một sứ mệnh vũ trụ thực sự đang nghiên cứu.

Trong chuyến thăm Phòng thí nghiệm Khoa học Không gian thuộc Đại học California tại Berkeley, nhóm dự án đã làm quen với công việc chế tạo kính viễn vọng COSI — Compton Spectrometer and Imager.

COSI được thiết kế để quan sát tia gamma mềm. Trong số các nhiệm vụ khoa học của nó có việc nghiên cứu nguồn gốc của các nguyên tố hóa học và các quá trình xảy ra khi các ngôi sao phát nổ.

Những nguyên tố như sắt và nhôm hình thành trong lòng các ngôi sao và trong những sự kiện vũ trụ mạnh mẽ nhất. Sau khi ngôi sao phát nổ, chúng phân tán trong không gian, trở thành thành phần của các đám mây giữa các vì sao và trở thành vật liệu cho những thế hệ thiên thể tiếp theo.

Những người sáng tạo Cosmic Rhapsody hiểu rằng: cao trào trong câu chuyện của họ và những quan sát trong tương lai của COSI đều hướng về một quá trình, nhưng tiếp cận nó từ những phía khác nhau.

Khoa học hỏi: các nguyên tố được sinh ra và lan truyền ở đâu và bằng cách nào?

Âm nhạc hỏi: việc một hình thái tồn tại biến đổi thành một hình thái khác có ý nghĩa gì đối với chúng ta?

Đây không phải là nhạc nền do NASA chính thức đặt hàng và cũng không phải là kết quả của một nghiên cứu khoa học chung. Nói chính xác hơn thì đây là cuộc gặp gỡ giữa một dự án nghệ thuật với một sứ mệnh khoa học, trong đó mỗi bên theo cách riêng của mình khám phá một cốt truyện vũ trụ.

Chúng ta thực sự được tạo nên từ vật chất của các ngôi sao

Hình ảnh thơ mộng về bụi sao có cơ sở vật lý của nó.

Phần lớn hydro trong Vũ trụ hình thành ngay sau Vụ nổ lớn. Nhưng nhiều nguyên tố nặng hơn được tạo ra muộn hơn — trong các ngôi sao và những thảm họa sao.

Canxi trong xương của chúng ta, sắt trong máu, oxy mà chúng ta hít thở, và carbon tạo nên nền tảng của những dạng sống đã biết — tất cả đều gắn liền với những quá trình tiến hóa sao xa xưa.

Điều này không có nghĩa là mỗi nguyên tử trong cơ thể chúng ta nhất thiết đều được một siêu tân tinh duy nhất phóng thích ra. Những con đường hình thành và lan truyền các nguyên tố rất phức tạp: chúng bao gồm các ngôi sao có khối lượng khác nhau, gió sao, các vụ nổ siêu tân tinh và sự hợp nhất của các thiên thể đặc.

Nhưng nguyên lý chính vẫn còn đáng kinh ngạc: vật chất cấu thành cơ thể con người đã đi qua lịch sử vũ trụ từ rất lâu trước khi Trái Đất xuất hiện.

Chúng ta nghe nhạc về một ngôi sao bằng chính vật chất mà thuở nào đã thuộc về những ngôi sao.

Và khi đó, khoảng cách giữa con người và Vũ trụ trở nên chỉ còn là quy ước. Chúng ta không quan sát lịch sử vũ trụ từ bên ngoài — nó vẫn đang tiếp diễn trong hơi thở, dòng máu, ký ức và khả năng lắng nghe của chúng ta.

Hai con đường dẫn đến một tri thức

Khoa học và âm nhạc sử dụng những cách thức nhận thức khác nhau.

Dụng cụ khoa học đo năng lượng của bức xạ gamma, xác định hướng của tín hiệu và kiểm chứng các giả thuyết. Âm nhạc không thay thế những phép đo ấy và cũng không chứng minh các lý thuyết vật lý.

Nhưng nó cho phép con người trải nghiệm ý nghĩa của những gì đã được đo lường.

Một bảng biểu có thể cho thấy sự phân bố của các nguyên tố hóa học. Một kính viễn vọng có thể ghi nhận bức xạ từ một sự kiện xa xôi. Còn một giai điệu có thể khiến ta cảm nhận được rằng sự hủy diệt của một ngôi sao không nhất thiết đồng nghĩa với sự biến mất: vật chất của nó vẫn tiếp tục hành trình, biến đổi hình thái và trở thành một phần của tương lai.

Đó chính là giá trị của cuộc gặp gỡ giữa nghệ thuật và khoa học. Chúng không cạnh tranh và không trùng lặp lẫn nhau. Một bên đưa quá trình đến với tri thức, bên kia đưa quá trình đến với trải nghiệm nội tâm.

Khi những cách cảm nhận ấy hòa quyện vào nhau, một sự kiện vũ trụ không còn chỉ là một tia chớp xa xôi. Nó trở thành một câu chuyện mà con người có thể lắng nghe trong chính mình.

Âm vang tiếp theo Cosmic Rhapsody

Buổi công diễn ra mắt tại Mỹ của dự án được lên kế hoạch vào ngày 27 tháng 7 năm 2027 tại Hollywood Bowl. Los Angeles Philharmonic và Jean‑Yves Thibaudet dự kiến sẽ tham gia biểu diễn.

Như vậy, những bài đăng hồi tháng 9 năm 2026 không kể về sự ra đời của một tác phẩm mới, mà về một giai đoạn mới của một tác phẩm đã tồn tại: sự ra mắt sắp tới của nó trước khán giả Mỹ và sự hòa hợp được phát hiện với các nghiên cứu của COSI.

Chính điều đó khiến câu chuyện trở nên đặc biệt thú vị. Đôi khi nghệ thuật không minh họa cho một phát hiện khoa học đã hoàn tất. Nó đi theo con đường riêng của mình — và bất ngờ đến được cùng một ranh giới mà khoa học đang khám phá từ phía bên kia.

Trong khi Vũ trụ vẫn đang ngân vang

Một siêu tân tinh dường như là sự hủy diệt, nếu chỉ nhìn vào sự biến mất của ngôi sao. Nhưng ở quy mô rộng lớn hơn, đó là một hành động trao truyền: những gì được tạo ra bên trong nó rời bỏ hình thái cũ và có cơ hội tham gia vào sự ra đời của cái mới.

Âm nhạc cũng được cấu thành như vậy.

Một nốt nhạc riêng lẻ xuất hiện, vang lên rồi tan biến. Nhưng nó không biến mất không dấu vết — nó thay đổi nốt tiếp theo, biến đổi toàn bộ câu nhạc và vẫn hiện diện trong dòng chảy trọn vẹn của tác phẩm.

Có lẽ vì thế mà câu chuyện Cosmic Rhapsody được cảm nhận không chỉ như một khúc tưởng tượng về vũ trụ. Trong đó, người ta nhận ra nhịp điệu biến đổi phổ quát: hình thái kết thúc, nhưng nội dung của nó vẫn tiếp tục hành trình.

Ngôi sao tan thành ánh sáng — và Vũ trụ tiếp nhận nó như nốt tiếp theo của Sự Sáng Tạo.


91 Lượt xem

Bình luận

Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.