“Chỉ là ảo ảnh” (2026): Bản giao hưởng Pháp về tuổi thơ và những câu hỏi vĩnh hằng

Tác giả: Svitlana Velhush

JUSTE UNE ILLUSION Trailer (2026) Louis Garrel, Camille Cottin, Mới

Hôm nay chúng ta có một tác phẩm mới — bộ phim Pháp “Chỉ là ảo ảnh” (Juste une illusion, 2026).

Ban đầu, bạn cần làm quen một chút với lối kể chuyện kiểu Pháp, nhưng chỉ sau 20 phút xem, bạn sẽ không thể rời mắt khỏi màn hình. Bạn đã thực sự bước vào gia đình ấy, vào những cuộc trò chuyện, âm nhạc, những cuộc cãi vã, những rung động đầu đời và những khám phá nhỏ bé của họ.

Và rồi, bạn chỉ việc tận hưởng mà thôi.

Gia đình qua đôi mắt trẻ thơ

Bối cảnh phim diễn ra vào năm 1985 tại vùng ngoại ô Paris.

Trung tâm của câu chuyện là cậu bé Vincent gần 13 tuổi, Vincent, người sống giữa cha mẹ luôn tranh cãi, anh trai, trường học, bạn bè và mối tình đầu.

Nhưng điều khiến cậu bé bận tâm nhất lại là những câu hỏi mà chẳng hiểu sao người lớn vẫn chưa thể đưa ra câu trả lời thỏa đáng.

Một trong những đoạn đối thoại yêu thích của chúng tôi đại loại như thế này:

— Tại sao chúng ta lại ở đây, trên Trái Đất này? Tại sao chúng ta sống và tại sao chúng ta chết? Tại sao con người lại ốm đau và khổ sở? Chúng ta sẽ đi về đâu sau khi chết? Và làm sao để biết mình có phải là đấng cứu thế hay không?
— Kiểm tra xem thằng bé có bị sốt không.
— Có vẻ như con không phải là đấng cứu thế rồi.

Và đó chính là toàn bộ bộ phim.

Phim nói về những điều khá lớn lao, nhưng lại thực hiện một cách nhẹ nhàng — thông qua sự hài hước, những cuộc trò chuyện gia đình và khả năng đặt ra những câu hỏi khó xử nhất của trẻ thơ bằng một giọng điệu hoàn toàn nghiêm túc.

Những nụ hôn đầu, âm nhạc và cảm giác nổi da gà

“Chỉ là ảo ảnh” không phải là một bộ phim với cốt truyện lớn lao, dồn dập lao về phía kết thúc.

Nó giống như một hồi ức về sự trưởng thành.

Mối tình đầu. Những ánh nhìn ngượng ngùng. Nụ hôn đầu. Âm nhạc, thứ bỗng chốc trở nên quan trọng hơn bất cứ điều gì trên đời. Người anh trai mà bạn vừa muốn đánh cho một trận lại vừa muốn yêu thương hết mực. Những bậc cha mẹ tưởng chừng như biết tuốt — cho đến một ngày bạn nhận ra chính họ cũng chẳng thực sự biết gì cả.

Chính tại đây, bộ phim dần trở nên vô cùng ấm áp.

Có sự lãng mạn. Có sự hài hước. Có thứ âm nhạc tuyệt vời của những năm 1980. Có những khoảnh khắc khiến bạn mỉm cười, để rồi chỉ vài giây sau đó bất chợt thấy nổi da gà.

Một gia đình Pháp tuyệt vời

Đạo diễn của bộ phim là Olivier Nakache và Éric Toledano, những người tạo ra “Intouchables” 1+1.

Và điều đó giải thích cho tất cả.

Họ một lần nữa chứng minh khả năng làm được điều quan trọng nhất: lấy những con người bình thường, với những khiếm khuyết, sự kỳ quặc và yếu đuối của họ — rồi khiến chúng ta phải yêu mến họ.

Cha mẹ của Vincent do Louis GarrelCamille Cottinthủ vai. Còn cậu bé là Simon Boublil, nhân vật trở thành trái tim thực sự của bộ phim.

Camille Cottin mà chúng ta nhớ đến qua “Dix pour cent”.

Garrel đặc biệt xuất sắc trong vai diễn này: hài hước, hay lo âu, sống động và hoàn toàn không giống kiểu người cha lý tưởng trong phim ảnh.

Camille Cottin và Louis Garrel có phải đã mất đi những ảo tưởng của họ vào năm 2026 không? - #QuelleEpoque 11 tháng 4 năm 2026

Nhưng ở đây, chẳng có ai là hoàn hảo cả.

Chính vì thế mà gia đình này trở nên chân thực.

Có chút gì đó giống với “The Education of Little Tree”

Về cảm nhận, bộ phim gợi chúng tôi nhớ đến “The Education of Little Tree” — không phải theo nghĩa đen của cốt truyện, mà là ở cách nhìn nhận thế giới.

Khi những chuyện của người lớn được nhìn qua lăng kính của một đứa trẻ.

Khi những câu hỏi đơn giản bất ngờ trở thành những triết lý sâu xa.

Khi sự trưởng thành không phải là thời điểm bạn đạt đến một số tuổi nhất định, mà là quá trình dần dần khám phá ra rằng thế giới này phức tạp hơn nhiều so với những gì ta từng tưởng.

Chỉ có điều, tất cả những điều này được thể hiện theo một cách rất Pháp: nhẹ nhàng hơn, mỉa mai hơn, lãng mạn hơn, cùng với âm nhạc, những điệu nhảy và mối tình đầu.

Và suy cho cùng — chúng ta ở đây để làm gì?

Bộ phim không cố gắng đưa ra một câu trả lời cuối cùng.

Và có lẽ, làm vậy là đúng.

Có lẽ, ý nghĩa nằm ngay trong những điều nhỏ bé ấy: trong một bữa tối gia đình, một cuộc trò chuyện ngớ ngẩn, một bài hát yêu thích, nụ hôn đầu, và khả năng bật cười ngay cả khi mọi thứ dường như quá đỗi nghiêm trọng.

“Chỉ là ảo ảnh” — một bộ phim thú vị, nhẹ nhàng, đầy cảm xúc và sống động đến bất ngờ.

Một trường hợp hiếm hoi mà sau khi dòng chữ cuối cùng của phim chạy hết, ta chẳng muốn phân tích cốt truyện làm gì.

Chỉ muốn ngồi lại thêm vài phút với cảm giác ấy.

Đánh giá của Gaya — 8,8 trên 10.

Một bộ phim đậm chất Pháp, vô cùng ấm áp về gia đình, tuổi thơ và khoảnh khắc khi lần đầu tiên bạn bắt đầu hiểu ra rằng: người lớn cũng chỉ đang cố gắng tìm hiểu xem rốt cuộc chúng ta ở đây để làm gì.

40 Lượt xem

Nguồn

  • Just an illusion

Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.