Tại Riyadh đã khai mạc triển lãm nghệ thuật đương đại Trung Quốc mang tên «Những cuốn sách của ngày hôm nay cho ngày mai» — một sự kiện thoạt nhìn có vẻ như chỉ là hoạt động giao lưu văn hóa thông thường, nhưng thực chất lại hé lộ một bước chuyển sâu xa hơn trong chiến lược của Ả Rập Xê Út. Bảo tàng Nghệ thuật Đương đại ở khu Jax lần đầu tiên tiếp nhận hơn 30 nghệ sĩ gốc Trung Quốc cùng hơn 50 tác phẩm, được tập hợp từ các bộ sưu tập ở Paris và sáng tác riêng trong thời gian lưu trú tại thủ đô. Đây không chỉ là dịp trưng bày tác phẩm, mà còn là nỗ lực tìm kiếm tiếng nói chung qua thư pháp và hình ảnh khu vườn — hai yếu tố mà trong truyền thống Ả Rập và Trung Quốc từ lâu đã vượt ra khỏi khuôn khổ trang trí đơn thuần để trở thành cách thức lý giải thế giới.
Ả Rập Xê Út đang đẩy nhanh quá trình mở cửa văn hóa trong khuôn khổ «Tầm nhìn 2030», và việc lựa chọn nghệ thuật Trung Quốc ở đây không phải là ngẫu nhiên. Trung Quốc là đối tác kinh tế then chốt của vương quốc, còn nghệ thuật đang trở thành công cụ quyền lực mềm, cho phép chuyển hóa các mối quan hệ làm ăn sang lĩnh vực biểu tượng và cảm xúc. Triển lãm do Cục Bảo tàng tổ chức nhấn mạnh những điểm tương đồng giữa hai nền văn hóa: chữ viết như một thực hành tâm linh và khu vườn như không gian suy tưởng và hài hòa. Sáu phần chủ đề — từ «những nơi ký ức» đến «những chốn ẩn cư của giấc mơ» — dẫn dắt người xem qua cuộc đối thoại giữa hiện diện và vắng mặt, giữa kỷ luật và thiên nhiên.
Đằng sau sự hài hòa bề ngoài còn ẩn chứa cả toan tính thực tiễn. Các tác phẩm từ bộ sưu tập Donnersberg và DSL, cùng những sáng tác mới được tạo ra tại Riyadh, bổ sung cho trưng bày bằng các tác phẩm của Adel Abdessemed và Michael Lin — những nghệ sĩ mà tên tuổi đã quen thuộc ở phương Tây nhưng vẫn còn mới lạ với công chúng Ả Rập Xê Út. Điều này cho phép vương quốc định vị mình không chỉ như một người tiêu thụ, mà còn như một sân chơi cho đối thoại toàn cầu, nơi các truyền thống phương Đông gặp gỡ nhau không qua trung gian.
Phép so sánh thật đơn giản: hãy hình dung hai cuốn thủ bản cổ nằm trên cùng một chiếc bàn trong khu vườn — một cuốn Ả Rập, một cuốn Trung Quốc. Mỗi con chữ không chỉ mang ý nghĩa, mà còn mang sức nặng của những nghi lễ trải qua bao thế kỷ; mỗi lối đi giữa những hàng cây không chỉ là một con đường nhỏ, mà là sự phản chiếu của vũ trụ. Triển lãm khiến hình ảnh ấy trở nên hữu hình, cho thấy cách các nghệ sĩ đương đại tái diễn giải những mô-típ này trong bối cảnh những biến chuyển xã hội nhanh chóng.
Trưng bày sẽ kéo dài đến giữa tháng Một và đã thu hút sự quan tâm của khán giả địa phương, vốn quen với những hình thức nghệ thuật truyền thống hơn. Nó cho thấy Ả Rập Xê Út sẵn sàng đầu tư không chỉ vào hạ tầng, mà còn vào những cây cầu tri thức với châu Á. Trong dài hạn, những dự án như vậy có thể thay đổi cách nhìn nhận về khu vực: từ một nhà cung cấp dầu mỏ, nơi đây đang chuyển mình thành một trung tâm hấp dẫn văn hóa, nơi quá khứ và tương lai gặp gỡ trên thế bình đẳng.



