Ở Florida đang diễn ra một câu chuyện nghe như mở đầu của một bản hợp đồng lao động vô cùng kỳ lạ.
Một ngư dân bắt đầu để ý rằng mấy chú cá heo đều đặn đến chỗ ông vào ban đêm và thực chất là cùng tham gia đánh cá.
Nghĩa là người ta ra biển một mình.
Mà ở đó đã có cả một tập thể:
— Chào buổi tối. Chúng tôi thuộc ban hải dương. Cá đâu rồi?
Và điều thú vị nhất là đây không phải một tình huống ngẫu nhiên. Lũ cá heo quay lại hết lần này đến lần khác, làm việc bên cạnh cùng một người đàn ông và dường như hiểu chính xác ông ấy đang làm gì.
Đối với các nhà nghiên cứu, điều này đặc biệt đáng tò mò, bởi vì sự hợp tác bền vững như vậy giữa con người và cá heo ở Mỹ gần như chưa từng được ghi nhận.
Hóa ra gần như là một tổ đội đúng nghĩa:
ngư dân phụ trách ngư cụ,
cá heo phụ trách trinh sát,
đại dương phụ trách nguyên liệu.
Chỉ còn thiếu việc may cho chúng mấy chiếc áo phông đồng phục công ty.
Có lẽ điều buồn cười nhất trong câu chuyện này là lũ cá heo hình như chẳng hề chờ đợi lời mời nào cả.
Hãy tưởng tượng:
buổi tối người ta nghĩ:
— Hôm nay mình sẽ yên tĩnh câu cá một mình.
Rồi ra biển.
Và ở đó:
— Cuối cùng thì cũng đến. Chúng tôi đợi anh mười phút rồi đấy.
Và đâu đó vào khoảnh khắc ấy, người ta hiểu ra: đây không còn là một ngư dân với lũ cá heo nữa.
Đây là một doanh nghiệp gia đình nho nhỏ. 😄
Và nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn như thế, chẳng mấy chốc một chú cá heo sẽ phụ trách vận tải, chú thứ hai — phụ trách tìm đàn cá, còn chú thứ ba sẽ nói:
— Xin lỗi, hôm nay tôi làm việc từ xa.


