Cách não bộ nhận thức những điều dường như không thấy: Sự nhận diện ý thức mang tính hồi đáp đối với các từ ngữ bị che khuất

Tác giả: Elena HealthEnergy

Cách não bộ nhận thức những điều dường như không thấy: Sự nhận diện ý thức mang tính hồi đáp đối với các từ ngữ bị che khuất-1
Bạn đang lật qua một cuốn album ảnh cũ. Bức ảnh cho thấy một bữa tiệc sôi động.

Hãy tưởng tượng bạn vừa thoáng thấy một từ ngữ lướt qua trên màn hình, nhưng nó bị che khuất bởi một lớp mặt nạ thị giác dày đặc chỉ trong một phần nhỏ của giây. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, bạn hầu như không thể đăng ký được sự hiện diện của nó trong tâm trí. Tuy nhiên, chỉ vài giây sau, bạn nghe thấy một từ khác thông qua tai nghe có liên quan mật thiết về mặt ngữ nghĩa với từ mà bạn cho là mình đã bỏ lỡ. Đột nhiên, bức tranh trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết: bạn nhận ra rằng, vâng, đó chính xác là từ đã được hiển thị trên màn hình trước đó.

Đây chính là hiện tượng chính xác được hé lộ trong một nghiên cứu khoa học mới đầy thú vị do hai nhà nghiên cứu Daphné Rimsky-Robert và Claire Sergent thực hiện. Khám phá này không chỉ thách thức những hiểu biết truyền thống về nhận thức mà còn mở ra những chiều hướng mới trong việc nghiên cứu cách thức bộ não con người vận hành.

Trong quá trình thực hiện thí nghiệm, các nhà nghiên cứu đã cho những người tham gia xem một từ ngữ trong khoảng thời gian cực ngắn, chỉ từ 12 đến 48 mili giây. Ngay lập tức sau đó, một mặt nạ thị giác mạnh mẽ được đưa ra để làm gián đoạn quá trình tri giác. Ở những điều kiện tiêu chuẩn, một người bình thường trong tình huống này sẽ khẳng định một cách đầy tự tin rằng: Tôi hoàn toàn không nhìn thấy bất cứ thứ gì cả.

Tuy nhiên, đây mới là phát hiện then chốt của nghiên cứu: vài giây sau khi từ ngữ bị che khuất biến mất, một gợi ý đã được phát lên—đó có thể là một từ liên quan đến ngữ nghĩa (ví dụ như từ con sóc sau khi từ con nhím xuất hiện) hoặc một từ hoàn toàn không liên quan. Khi tín hiệu gợi ý có sự liên kết về mặt ý nghĩa, những người tham gia đột nhiên trở nên thành thạo và chính xác hơn nhiều trong việc:

  • Phát hiện ra rằng thực sự đã có một từ ngữ hiện diện trên màn hình ngay từ đầu;
  • Xác định chính xác từ cụ thể nào mà họ đã nhìn thấy trong khoảnh khắc chớp nhoáng đó.

Điều đáng chú ý là những người tham gia thí nghiệm hầu như không giữ lại bất kỳ ký ức nào về các đặc điểm thị giác cụ thể, chẳng hạn như việc các chữ cái có được viết hoa hay không hoặc vị trí chính xác của từ đó nằm ở đâu trên màn hình. Trong khi các đặc điểm thị giác cấp thấp đã bị xóa sạch hoàn toàn khỏi bộ nhớ, một dấu vết ngữ nghĩa vẫn âm thầm tồn tại và được đánh thức lại một cách kỳ diệu sau đó.

Tại sao phát hiện này lại có tầm quan trọng lớn đến vậy đối với khoa học? Hầu hết các lý thuyết hiện đại về ý thức, đặc biệt là Thuyết Không gian làm việc Toàn cầu (Global Workspace Theory), lập luận rằng nhận thức có ý thức đòi hỏi thông tin phải bùng nổ và được truyền phát rộng rãi khắp não bộ—đặc biệt là thông qua các vùng thùy trán và thùy đỉnh. Theo quan điểm này, nếu không có sự lan tỏa toàn cầu này, ý thức đơn giản là không thể hình thành.

Thế nhưng, nghiên cứu của Daphné Rimsky-Robert và Claire Sergent lại cho thấy một kịch bản khác biệt: thông tin ngữ nghĩa có thể tồn tại lặng lẽ trong não bộ ngay cả sau khi dấu vết cảm giác chi tiết đã bị phá hủy hoàn toàn. Sau đó, khi được kích hoạt bởi một gợi ý phù hợp, dấu vết này sẽ được nâng lên mức độ nhận diện có ý thức đầy đủ mà không cần phải khôi phục lại hình ảnh thị giác nguyên bản.

Điều này cung cấp một lập luận cực kỳ thuyết phục rằng ý thức không phải lúc nào cũng gắn liền một cách cứng nhắc với quá trình xử lý cảm giác chi tiết tại đúng thời điểm tri giác. Chúng ta hoàn toàn có thể trở nên có ý thức về bản chất của sự vật ngay cả khi chúng ta không còn biết chính xác diện mạo của nó trông như thế nào vào thời điểm đó.

Để dễ hiểu hơn, hãy nghĩ về điều này giống như việc bạn đang lật xem một cuốn album ảnh cũ và nhìn thấy bức ảnh về một bữa tiệc đông đúc nhiều năm trước. Vào thời điểm đó, bạn không hề dành bất kỳ sự chú ý nào đến một người cụ thể đứng ở phía sau. Nhiều năm sau, khi một người bạn nhắc lại: Bạn có nhớ người mặc chiếc áo màu đỏ không?—và đột nhiên mọi thứ khớp lại trong đầu bạn: Đúng rồi, anh ấy đã có mặt ở đó. Điều này xảy ra ngay cả khi bạn chưa bao giờ lưu trữ một hình ảnh tinh thần rõ nét về khuôn mặt của người đó.

Bộ não con người thực sự có khả năng nắm giữ một dấu vết trừu tượng và đưa nó ra ánh sáng của ý thức muộn hơn nhiều so với thời điểm sự kiện thực tế diễn ra. Khả năng này cho thấy sự linh hoạt đáng kinh ngạc của hệ thần kinh trong việc quản lý và truy xuất thông tin một cách có chọn lọc.

Những phát hiện từ nghiên cứu này mang lại những thay đổi mang tính bước ngoặt trong nhiều lĩnh vực khác nhau:

  • Đối với các lý thuyết về ý thức, nó giáng một đòn mạnh vào quan niệm cho rằng một tia sáng toàn cầu tức thì là điều kiện bắt buộc để hình thành nhận thức.
  • Về hiểu biết của chúng ta đối với trí nhớ và tri giác, nó chứng minh rằng con người sở hữu khả năng nhận thức hồi tố đầy mạnh mẽ.
  • Trong lĩnh vực y học, nghiên cứu mở ra những triển vọng mới trong việc tiếp cận và giao tiếp với ý thức tiềm ẩn ở những bệnh nhân bị tổn thương não nghiêm trọng.
  • Đối với trí tuệ nhân tạo, nó gợi ý rằng các đặc tính tương tự như ý thức có thể dễ dàng được mô phỏng và triển khai hơn so với những dự đoán trước đây.

Nghiên cứu này đã chứng minh một cách hùng hồn rằng bộ não của chúng ta không phải là một thiết bị ghi hình thời gian thực cứng nhắc. Thay vào đó, nó là một hệ thống cực kỳ linh hoạt và tinh vi, có khả năng xử lý hồi tố để mang lại nhận thức về quá khứ ngay cả khi những hình ảnh ban đầu đã hoàn toàn tan biến.

46 Lượt xem

Nguồn

  • Consciously detecting and recognizing a past visual word

Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.