Trong thế giới thể thao đỉnh cao, thường thì những người chiến thắng là những người chạy nhanh nhất, nhảy cao nhất hoặc ngã đẹp nhất. Nhưng ở Brazil, hóa ra người ta có thể thắng theo cách khác — bằng sức mạnh của tiếp thị và những lớp bông vải.
Hãy hình dung bức tranh này. Nắng nóng, bụi bặm, một cuộc đua nhỏ ở Jacobina (bang Bahia). Về đích là một chàng trai tên là Valdemar Bispo Souza Filho, dân gian gọi đơn giản là Valdemar Boro hay Borozinho. Vị trí — thứ năm. Không phải vàng, không phải bạc, thậm chí không phải đồng. Chỉ là một câu "cảm ơn vì đã đến" bình thường. Nhưng kết quả khiêm tốn ấy anh đã biến thành một màn trình diễn mà hiện nay cả internet đang bàn tán.
Boro không phải có một hay hai nhà tài trợ. Mà tận mười một. Mười một công ty đã đầu tư vào anh một chút tiền, trang thiết bị hoặc ít nhất là những lời tốt đẹp. Và mỗi công ty đều có một điều kiện đơn giản: "Chúng tôi muốn có ảnh trên bục vinh quang với áo phông của chúng tôi".
Một người bình thường trong tình huống như vậy sẽ bắt đầu hoảng loạn, đếm từng giây và nghĩ cách kịp thay đồ mười một lần trước khi ban giám khảo mang cúp đi. Boro đã hành động một cách thiên tài. Anh mặc cả mười một chiếc áo phông cùng một lúc. Từng lớp một. Như bắp cải. Hoặc như một du khách cực kỳ mập mạp trong ngày lạnh giá.
Và thế là anh đứng trên bậc thứ năm (hoặc đứng gần đó, không quan trọng), cầm phần thưởng và bắt đầu chụp ảnh. Một — chiếc áo đầu tiên. Chụp ảnh. Hai — chiếc thứ hai. Chụp ảnh. Ba — chiếc thứ ba. Chụp ảnh. Và cứ thế đến hết. Đám đông lúc đầu im lặng, rồi bắt đầu cười, rồi vỗ tay. Các đối thủ trên bục vinh quang không thể giữ nổi nụ cười. Các nhiếp ảnh gia thì phấn khích: thay vì một bức ảnh nhàm chán, họ có được cả một buổi trình diễn thời trang mang tầm địa phương.
Mỗi chiếc áo phông mới lại để lộ một logo mới. Nào là mấy ngân hàng, nào là mấy studio pilates, nào là mấy thương hiệu chạy bộ địa phương. Tất cả đều đúng chỗ. Không có gì thừa thãi. Thuần túy là kinh doanh.
Cuối cùng Boro thậm chí không lười biếng mà còn viết trên Instagram của mình đại loại như: "Nếu ai còn muốn Borozinho mặc áo phông của bạn trên bục vinh quang — hãy viết cho tôi". Rõ ràng người này đã hiểu rằng mình đã tìm ra một mỏ vàng.
Và đó chính là toàn bộ vẻ đẹp của câu chuyện. Phần lớn các vận động viên nghiệp dư chạy vì lý tưởng, vì sức khỏe và vì "à, ít nhất cũng có ai đó để ý đến tôi". Còn chàng trai này quyết định rằng nếu đã chạy thì phải chạy với hiệu suất tối đa cho các nhà tài trợ. Anh không chỉ hoàn thành các hợp đồng. Anh còn vượt chỉ tiêu. Với dư thừa. Với hài hước. Với mười một lớp vải mà chắc hẳn trong cái nóng phải nặng như một chiếc ba lô nhỏ.
Giờ đây người ta gọi anh là "thần tài của việc kiếm tiền". Và điều đó thật công bằng. Bởi vì trong khi người khác tìm kiếm một nhà tài trợ lớn và mơ về hợp đồng với Nike, Boro đã lấy mười một nhà tài trợ nhỏ và biến chúng thành cả một màn trình diễn.
Bản thân vận động viên trong cuộc đua đã giành vị trí thứ năm.
Nhưng về hiệu quả kiếm tiền thì anh tự tin về nhất.
Trong khi các vận động viên khác sau khi về đích chỉ mỉm cười trước ống kính, Valdemar dường như trong đầu đang nhìn thấy một bảng danh sách:
"Nhà tài trợ số 1 — đã hoàn thành.
Nhà tài trợ số 2 — đã hoàn thành.
Nhà tài trợ số 3 — đừng đi vội, tôi vẫn chưa xong".
Bài học của câu chuyện rất đơn giản: nếu bạn có nhiều nhà tài trợ — đừng ngại ngùng. Hãy mặc tất cả cùng một lúc. Và cởi ra thật chậm. Để mọi người đều thấy. Còn nếu chưa có nhà tài trợ — hãy bắt đầu tìm kiếm. Bởi vì vị trí thứ năm cũng có thể kiếm ra tiền. Quan trọng là chọn đúng trang phục.
