«The Marvelous Mrs. Maisel»: Bộ phim về người phụ nữ dám nói «không» với chiếc lồng hoàn hảo

Tác giả: Svitlana Velhush

The Marvelous Mrs. Maisel (Mùa 1) — trailer tiếng Nga

Có những bộ phim truyền hình khi xem, bạn sẽ nhận ra đây không chỉ đơn thuần là một hình thức giải trí. Nó còn mang một ý nghĩa lớn lao hơn thế. Đó là một nguồn cảm hứng được gói ghém trong những bộ trang phục lộng lẫy, những lời thoại sắc sảo cùng chất hài hước Do Thái đặc trưng khiến người ta vừa cười vừa khóc. "The Marvelous Mrs. Maisel" chính là một tác phẩm như vậy. Câu chuyện kể về một người phụ nữ từng sở hữu tất cả, rồi lại đánh mất mọi thứ để bắt đầu hành trình tìm lại chính mình.

Khởi đầu: Khi cuộc sống hoàn mỹ sụp đổ chỉ sau một đêm

New York, cuối những năm 1950. Miriam "Midge" Maisel sống trong một thế giới mà những người phụ nữ thuộc tầng lớp như cô chỉ có một kịch bản duy nhất: lấy một chàng trai Do Thái tử tế, sinh con, quán xuyến ngôi nhà hoàn hảo ở Upper West Side và lạy Chúa, tuyệt đối không được đi chệch khỏi lộ trình đã định sẵn.

Và Midge đã thực hiện kịch bản đó một cách không tì vết. Cô có một người chồng bảnh bao tên Joel, hai đứa con kháu khỉnh, một căn hộ trong mơ cùng những bậc phụ huynh luôn tự hào về sự lựa chọn của con gái. Mọi thứ dường như đều hoàn hảo. Cho đến một đêm, Joel bất ngờ thú nhận rằng anh ta sẽ bỏ đi theo cô thư ký của mình.

Vào khoảnh khắc đó, "quý bà Maisel kỳ diệu" không còn chỉ là một bà nội trợ thuần túy nữa. Trong cơn say chếnh choáng, cô bước lên sân khấu của câu lạc bộ Gaslight, chộp lấy chiếc micro và bắt đầu bộc bạch. Không hề có sự chuẩn bị, không kịch bản và cũng chẳng cần kiểm duyệt. Và rồi, một phép màu đã thực sự xảy ra.

"Không bao giờ bỏ cuộc": Midge như một bản tuyên ngôn sống

Series này không đơn thuần chỉ là câu chuyện về một diễn viên hài độc thoại. Nó là một bản tuyên ngôn về tinh thần không bao giờ gục ngã ngay cả khi cả thế giới đều nói "không" với bạn.

Midge không phải là một mẫu người nữ quyền điển hình theo quan niệm hiện đại. Cô không ghét bỏ đàn ông, không phủ nhận giá trị gia đình, không chỉ mặc đồ đen hay đi giảng giải đạo lý cho người khác. Cô đơn giản là... được làm những gì mình muốn. Cô ấy rất hài hước. Cô ấy cực kỳ thông minh. Cô ấy luôn nói ra những gì mình nghĩ. Và cô ấy từ chối việc phải lựa chọn giữa con người thật của mình với hình mẫu mà xã hội mong đợi.

Mỗi tập phim là một cuộc chiến nhỏ của cô. Với cha mẹ, những người vốn chẳng thể thấu hiểu con gái. Với người chồng cũ đang có ý định quay lại. Với những câu lạc bộ hài vốn chẳng mặn mà với việc nhận một nữ diễn viên hài. Với cả cảnh sát, FBI và cả một thế giới tin rằng hình ảnh một người phụ nữ cầm micro là một điều gây bê bối.

Thế nhưng Midge chưa bao giờ chùn bước. Tuyệt đối không một lần nào.

Một New York Do Thái khiến bất kỳ ai cũng phải lòng

Một trong những sức hút lớn nhất của phim chính là bầu không khí mà nó tạo ra. Amy Sherman-Palladino (người đứng sau thành công của "Gilmore Girls") đã tái hiện một New York Do Thái cuối thập niên 50 bằng sự tận tâm đến mức bạn có thể cảm nhận được mùi thức ăn từ căn bếp của mẹ Midge và nghe thấy tiếng trò chuyện rôm rả trong bữa tối ngày Sa-bát.

Yếu tố Do Thái ở đây không chỉ là phông nền trang trí. Nó chính là linh hồn và mạch máu xuyên suốt toàn bộ series. Mẹ của Midge, bà Rose, là hiện thân của cả một thế hệ những người vợ Do Thái âm thầm gánh vác sự hoàn hảo như một nghĩa vụ. Cha cô, ông Abe, một giáo sư thành đạt, người rất mực yêu thương con nhưng không thể chấp nhận được sự lựa chọn của cô. Và cả đại gia đình Do Thái ồn ào, nồng nhiệt nhưng đôi khi gây ngột ngạt ấy — họ hiện lên chân thực, sống động và đầy quen thuộc với bất kỳ ai từng trải qua một bữa cơm gia đình đông đúc.

Khiếu hài hước khiến khán giả phải nín thở

Hãy nhìn nhận một cách thẳng thắn: "Mrs. Maisel" là một trong những series hài hước nhất trong vòng một thập kỷ qua. Tuy nhiên, cái hài ở đây mang một bản sắc rất riêng.

Những đoạn đối thoại diễn ra với tốc độ nhanh như súng liên thanh. Những câu nói mà ở các bộ phim khác có thể trở thành điểm nhấn hài hước nhất của cả mùa, thì ở đây lại chỉ lướt qua như những âm thanh nền khi các nhân vật đang đi trên phố. Đội ngũ biên kịch rõ ràng rất hào hứng với sự sắc sảo của chính họ — và bạn cũng sẽ bị cuốn vào niềm vui đó cùng họ.

Bên cạnh đó, tiếng cười trong phim chưa bao giờ trở nên hời hợt. Nó thông minh, đầy mỉa mai và đôi khi mang cả vị đắng cay. Midge dám bông đùa về những chủ đề mà phụ nữ năm 1958 thường né tránh: về tình dục, về cơ thể, về chồng con hay thậm chí là chính trị. Và mỗi lần cô bước lên sân khấu biểu diễn là một cuộc cách mạng nhỏ được thực thi.

Dàn diễn viên với lối diễn xuất chạm đến trái tim

Rachel Brosnahan trong vai Midge thực sự là một sự phát hiện tuyệt vời. Cô ấy đã cân bằng hoàn hảo giữa sự mong manh và nét cứng cỏi, giữa sự hài hước và bi kịch, giữa vẻ ngây thơ và sự thông tuệ. Bạn sẽ cảm nhận được sự chân thành trong từng cung bậc cảm xúc của nhân vật.

Tuy nhiên, sức hút của phim không chỉ dừng lại ở mình cô ấy. Tony Shalhoub trong vai người cha Abe đã mang đến một trong những màn trình diễn xuất sắc nhất sự nghiệp — nhân vật Abe của ông vừa nực cười nhưng cũng vừa khiến người ta đau lòng đến rơi lệ. Alex Borstein trong vai Susie, người quản lý của Midge với ngoại hình và phong thái gai góc như một tay lái xe tải, thực sự là một món quà dành cho khán giả. Marina Squerciati trong vai Rose, mẹ của Midge, đã lột tả được hơi thở của cả một thời đại chỉ qua một ánh nhìn sâu sắc.

Tất cả họ đều nhập vai xuất thần đến mức bạn sẽ quên mất rằng mình đang theo dõi một bộ phim truyền hình.

Một bữa tiệc thị giác không thể bỏ lỡ

Diện mạo của bộ phim cũng là một khía cạnh xứng đáng được dành những lời khen ngợi riêng. Mỗi khung hình hiện ra đều đẹp tựa một bức họa nghệ thuật. Những bộ trang phục của Midge (người thay đổi diện mạo với một tần suất đáng kinh ngạc) thực sự là những tác phẩm nghệ thuật độc lập. Rực rỡ, nữ tính và vừa vặn hoàn hảo — chúng đã trở thành một phần không thể tách rời trong tính cách của cô.

Những cú máy chuyển động mượt mà, các nhân vật di chuyển qua những cảnh quay dài và các đoạn hội thoại đan xen nhịp nhàng. Phim được thực hiện với sự chăm chút tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất, khiến bạn phải chú ý từ hoa văn giấy dán tường, nhãn mác trên sản phẩm cho đến kiểu tóc của từng người qua đường.

Đánh giá: 8.8/10 từ Gaya

Đây là một bộ phim truyền hình thực sự xuất sắc. Chấm hết.

Nó không dành cho những ai tìm kiếm thể loại giật gân u tối hay những bi kịch nặng nề. Nó dành cho những người muốn đặt niềm tin vào con người. Cho những ai đang tìm kiếm tiếng cười. Và cho những ai muốn chứng kiến cách một người phụ nữ đứng dậy sau những cú giáng của số phận — không chỉ một lần, mà là hết lần này đến lần khác.

"The Marvelous Mrs. Maisel" là câu chuyện khẳng định rằng chưa bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại từ đầu. Rằng những điều nực cười nhất cũng có thể chứa đựng những tầng nghĩa sâu xa. Rằng một người mẹ Do Thái vừa là một phước lành nhưng cũng vừa là một lời nguyền. Rằng sức mạnh thực sự không nằm ở cơ bắp, mà ở khả năng đứng dậy giữa đống đổ nát và dõng dạc nói: "Bây giờ, hãy xem tôi làm được gì đây".

Kết luận: Nếu bạn vẫn chưa xem bộ phim này, hãy bắt đầu ngay từ hôm nay. Còn nếu đã xem rồi, đừng ngần ngại thưởng thức lại lần nữa. Tác phẩm này giống như một người bạn tri kỷ: luôn mang lại sự ấm áp, vui vẻ và khiến bạn cảm thấy mình trở nên tốt đẹp hơn sau mỗi lần gặp gỡ.

---

P.S. Và thực sự, đây chính là trường hợp mà con số 8.8 vẫn còn là một đánh giá khá khiêm tốn. Có những tập phim mang chất lượng và chiều sâu ngang tầm với những tác phẩm điện ảnh độc lập. Hơn nữa, cái kết của series vô cùng tuyệt vời, logic và trọn vẹn. Hệ thống nhân vật thực sự được xây dựng hết sức ấn tượng.

124 Lượt xem
Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.