Những đánh giá ban đầu từ khán giả và giới phê bình đã gọi dự án Backrooms là hiện tượng đáng sợ nhất trên mạng Internet trong những năm gần đây. Ý tưởng về những căn phòng văn phòng màu vàng vô tận với thảm ẩm ướt và tiếng đèn huỳnh quang kêu rè rè đã ngay lập tức chiếm trọn trí tưởng tượng của hàng triệu người.
Bộ phim đưa người xem vào một thế giới nơi những quy luật thực tế thông thường không còn tồn tại. Ở đây không có những con quái vật theo nghĩa truyền thống — chỉ có sự trống rỗng vô tận, tĩnh lặng và cảm giác rằng bạn đã lạc lối mãi mãi. Đạo diễn sử dụng cách tiếp cận tối giản: gần như hoàn toàn không có đối thoại và âm thanh, ngoại trừ tiếng rì rầm không dứt từ những bóng đèn.
Backrooms mang đến một loại nỗi sợ hoàn toàn khác biệt — chậm rãi, mang tính hiện sinh và chạm sâu đến từng cá nhân.
Cảnh quay đặc biệt đáng nhớ là khi nhân vật chính mở một cánh cửa khác và thấy một hành lang y hệt như trước đó, chỉ có một thay đổi nhỏ khó nhận ra trong cách sắp xếp nội thất. Khoảnh khắc này lột tả hoàn hảo cảm giác vô vọng và mất phương hướng.
Tác phẩm này sẽ phù hợp với những ai đã chán ngấy các thương hiệu phim ồn ào và đang tìm kiếm một nỗi kinh hoàng tĩnh lặng nhưng vô cùng nghẹt thở. Với những người ưa thích cảm xúc nhanh và hiệu ứng mãn nhãn, tốt nhất nên bỏ qua: ở đây không có những màn rượt đuổi, không quái vật, cũng chẳng có những cảnh phim ồn ào.
Backrooms đã gây ảnh hưởng đến cả một thế hệ tác giả độc lập, những người bắt đầu tạo ra các phiên bản thế giới này của riêng mình. Phía trước là khả năng mở rộng thương hiệu và những thử nghiệm mới với định dạng này.


