Loài cá mập Greenland có thể sống hơn bốn thế kỷ, trong đó các tế bào của chúng cho thấy xu hướng tích tụ tổn thương thấp hơn đáng kể so với hầu hết các loài động vật có xương sống khác. Bản thân thực tế này đã tạo ra một sự mâu thuẫn: nếu lão hóa được coi là hệ quả tất yếu của quá trình trao đổi chất, thì làm thế nào để giải thích cho một sinh vật có thể duy trì sự ổn định của các mô trong nhiều thập kỷ mà không có dấu hiệu suy thoái rõ rệt?
Nghiên cứu được công bố trên tạp chí Aging Cell đã phân tích các đặc tính hóa sinh trong tế bào của loài Somniosus microcephalus, qua đó phát hiện ra một số đặc điểm liên quan đến khả năng chống lại áp lực oxy hóa và duy trì sự ổn định của bộ gen. Các tác giả không khẳng định rằng họ đã tìm ra "chìa khóa của sự bất tử", mà chỉ mô tả những đặc điểm phân tử dường như giúp loài cá mập này tránh được các bệnh lý tuổi già điển hình.
Khác với các mô hình thí nghiệm nơi quá trình lão hóa được thúc đẩy một cách nhân tạo, dữ liệu ở đây được thu thập từ những cá thể có tuổi thọ tự nhiên lên đến hàng trăm năm. Điều này thay đổi cách đặt vấn đề: thay vì tìm cách làm chậm quá trình lão hóa, các nhà nghiên cứu đang cố gắng hiểu tại sao quá trình này lại diễn ra khác biệt ở loài vật này. Dữ liệu cho thấy hoạt động tăng cường của một số hệ thống sửa chữa DNA và các đặc điểm riêng biệt trong thành phần lipid của màng tế bào, tuy nhiên các bằng chứng trực tiếp về mối quan hệ nhân quả với tuổi thọ hiện vẫn chưa đầy đủ.
Sự khác biệt trong tốc độ tích tụ đột biến là một ví dụ đặc biệt điển hình. Trong khi ở con người và hầu hết các loài động vật có vú, số lượng tổn thương DNA tăng lên gần như theo đường thẳng theo tuổi tác, thì ở cá mập Greenland, sự gia tăng này diễn ra chậm hơn rõ rệt. Hãy tưởng tượng một viên than hồng cháy âm ỉ, không bùng lên cũng không tắt lịm: năng lượng vẫn tiêu hao, nhưng quá trình hủy hoại diễn ra vô cùng chậm chạp. Đây chính là bức tranh mà các phân tích hóa sinh trên mô cá mập đã phác họa ra.
Cần lưu ý rằng nghiên cứu này được thực hiện trên một số lượng mẫu hạn chế và không bao gồm các thử nghiệm chức năng trên tế bào sống của người. Do đó, bất kỳ giả thuyết nào về việc ứng dụng các cơ chế này vào y học vẫn chỉ dừng lại ở mức suy đoán. Việc tài trợ cho công trình này không cho thấy xung đột lợi ích rõ ràng, tuy nhiên tổng lượng dữ liệu về các loài cá sụn sống lâu nhìn chung vẫn còn khá khiêm tốn.
Những quan sát về tế bào cá mập Greenland nhắc nhở chúng ta rằng lão hóa không phải là một quá trình đơn nhất với kịch bản cố định, mà là sự tổng hòa của các tốc độ tổn thương và phục hồi khác nhau, vốn có thể khác biệt đáng kể ngay cả trong cùng một nhóm động vật có xương sống. Quan sát này không hứa hẹn về các liệu pháp điều trị mới, nhưng nó giúp xác định rõ hơn ranh giới của những gì mà chúng ta vẫn coi là tất yếu về mặt sinh học.



