Khi âm thanh trở thành âm nhạc?

Tác giả: Inna Horoshkina One

Những âm thanh quanh ta hàng ngày mở ra điều gì? Nghe một cách chăm chú biến những âm thanh quen thuộc thành ký ức sống động, sáng tạo và nhận thức mới về thế giới.

Điều gì làm cho âm nhạc trở thành âm nhạc? Thoạt nhìn, câu trả lời có vẻ hiển nhiên.

Các nốt nhạc. Giai điệu. Nhịp điệu. Nhạc cụ.

Nhưng điều gì xảy ra khi tiếng mưa rơi đột nhiên nghe giống như âm nhạc?

Khi tiếng lá xào xạc gợi nhớ đến một bản giao hưởng?

Khi một nốt nhạc đơn giản có thể làm thời gian ngừng lại?

Vào mùa xuân năm 2026, các nhà nghiên cứu Paulina Larrouy-Maestri, Taniel AydinMathias W. Fröhlich đã công bố kết quả một nghiên cứu trên tạp chí Scientific Reports, nghiên cứu này tập trung vào một câu hỏi hiếm khi nảy ra trong đầu chúng ta:

Âm thanh kết thúc ở đâu và âm nhạc bắt đầu từ đâu?

Thí nghiệm hóa ra lại đơn giản đáng ngạc nhiên.

Hơn 735 người tham gia, chủ yếu là những người nghe theo truyền thống âm nhạc phương Tây, đã nghe nhiều bản ghi âm khác nhau:

— âm nhạc từ các nền văn hóa khác nhau;

— giọng nói con người;

— tiếng chim hót và âm thanh tự nhiên;

— tiếng ồn công nghiệp;

— các tác phẩm thử nghiệm.

Sau mỗi đoạn, chỉ có một câu hỏi được đặt ra:

“Đây có phải là âm nhạc không?”

Có vẻ như câu trả lời sẽ rất khác nhau.

Mỗi người có kinh nghiệm riêng. Ký ức riêng. Sở thích âm nhạc riêng.

Nhưng điều bất ngờ đã xảy ra.

Bất chấp sự khác biệt giữa những người tham gia, câu trả lời của họ lại nhất quán đáng ngạc nhiên.

Hơn nữa, nghiên cứu cho thấy sự tồn tại của ba loại cảm nhận: âm thanh mà hầu hết mọi người chắc chắn coi là âm nhạc; âm thanh được coi là không phải âm nhạc; và một lĩnh vực đặc biệt, nơi ranh giới vẫn còn bỏ ngỏ.

Chính những âm thanh không rõ ràng này khiến chúng ta suy ngẫm:

ranh giới vô hình giữa âm thanh và âm nhạc nằm ở đâu?

Điều thú vị hơn nữa là điều này.

Các tác giả phát hiện ra rằng nguồn gốc văn hóa của tài liệu âm nhạc có ảnh hưởng ít hơn đáng kể so với dự kiến.

Mọi người nhận ra âm nhạc một cách chắc chắn, ngay cả khi họ chưa từng gặp truyền thống âm nhạc này trước đây.

Vâng, nhịp điệu, tiết tấu, âm sắc và các đặc điểm âm thanh khác đóng vai trò quan trọng.

Nhưng chúng không giải thích được tất cả. Cao độ. Âm lượng. Âm sắc. Nhịp điệu.

Tất cả những điều này là vật liệu. Nhưng bản thân vật liệu vẫn chưa trở thành ngôi nhà.

Nghiên cứu không đưa ra câu trả lời cuối cùng cho câu hỏi âm nhạc là gì.

Nó chỉ đề nghị chúng ta nhìn sâu hơn.

Có lẽ, âm nhạc bắt đầu vào thời điểm âm thanh không còn là một hiện tượng vật lý đối với chúng ta mà trở thành một trải nghiệm.

Đó là lý do tại sao cùng một giai điệu có thể trở thành ký ức đối với một người.

Đối với người khác - niềm hy vọng. Đối với người thứ ba - sự tĩnh lặng. Còn ai đó sẽ lần đầu tiên nghe thấy chính mình trong đó.

Gần đây, chúng ta ngày càng nói nhiều về sự chú ý. Về việc lắng nghe. Về sự hiện diện.

Và nghiên cứu này tiếp tục cuộc trò chuyện đó. Hóa ra, không chỉ cái gì đang vang lên mới có ý nghĩa. Quan trọng không kém là cách con người cảm nhận nó.

Có lẽ, âm nhạc chưa bao giờ chỉ là một chuỗi các nốt nhạc.

Có lẽ, nó luôn là một không gian gặp gỡ.

Một nơi mà âm thanh không còn chỉ là vật chất... mà trở thành trải nghiệm.

Sự gặp gỡ. Ý nghĩa.

Còn điều gì sẽ xảy ra nếu âm nhạc không ra đời vào khoảnh khắc âm thanh xuất hiện...

Mà vào khoảnh khắc con người mở lòng với nó? 🤍

8 Lượt xem

Nguồn

  • Music is a distinct perceptual category with subjective grounds

Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.