Bước qua tấm rèm nhung, một thế giới khác hiện ra ngay lập tức: trần thấp, quầy bar bằng gỗ, những dãy ghế bọc da đỏ chạy dọc tường và sàn gạch họa tiết zig-zag đen đỏ. Tại Le Veau d’Or nằm trên Phố 60 của Manhattan, thời gian như ngừng lại ở năm 1937, thời điểm một trong những nhà hàng bistro Pháp đầu tiên của New York mở cửa đón khách.
Ngày nay, việc đặt chỗ tại đây chẳng hề dễ dàng: bàn phải được đặt trước đúng hai tuần vào lúc nửa đêm, và những chỗ trống thường biến mất chỉ trong vài giây. Chủ sở hữu Lee Hanson và Riad Nasr đã mua lại cơ sở này từ gia đình Tréboux vào năm 2019, tiến hành trùng tu và mở cửa trở lại vào năm 2024. Nhà hàng bistro Pháp lâu đời nhất thành phố vẫn giữ nguyên được bầu không khí của một quán ăn địa phương xưa cũ, nơi Orson Welles, James Beard và Jacqueline Kennedy từng ghé thăm.
Thực đơn trưa theo set cố định gồm hai món là một nét cổ điển mà Anthony Bourdain từng mô tả là "đã cũ ngay từ khi ông còn nhỏ". Từ hàu, pa-tê nướng (pâté en croûte), đùi vịt hầm (duck confit), tôm hùm sốt Macédoine đến lòng bò chiên và đặc biệt là gan bê — tất cả đều được chế biến với độ chuẩn xác không cần thêm lời hoa mỹ. Miếng vịt đầu tiên thực sự khiến thực khách phải ngỡ ngàng, trong khi món gan sẽ lưu lại trong ký ức như là hương vị tuyệt vời nhất mà bạn từng có dịp nếm thử.
Đằng sau mỗi món ăn là lịch sử của ẩm thực Pháp tại New York: từ Hội chợ Thế giới năm 1939, khi Henri Soulé và Pierre Franey mang nghệ thuật ẩm thực cao cấp (haute cuisine) đến thành phố, cho đến thời kỳ hoàng kim sau thế chiến, lúc khăn trải bàn trắng và phong cách phục vụ kiểu Pháp trở thành chuẩn mực. Giờ đây, đó không chỉ đơn thuần là đồ ăn, mà còn là sức mạnh mềm của sự hoài niệm, điều được trân trọng bởi cả những người vốn luôn hoài nghi về phong cách "Pháp" phiên bản Mỹ.
Hanson và Nasr không cố gắng hiện đại hóa thực đơn — họ gìn giữ những giá trị vốn dĩ đã dần biến mất ngay cả ở chính Paris. Và đó chính là một nghịch lý đầy thú vị: tại New York năm 2026, người ta có thể thưởng thức những món ăn mà ngay tại nước Pháp hiện đại cũng ngày càng hiếm gặp. Nhà hàng này đã lọt vào danh sách 12 cơ sở ẩm thực tốt nhất Bắc Mỹ theo bình chọn của 50 Best, thậm chí còn xếp trên cả Le Bernardin.
Bạn nên đặt chỗ sớm, tốt nhất là vào bữa trưa các ngày trong tuần để có thể giành được một góc ngồi bao quát toàn cảnh không gian quán. Sau bữa trưa, bạn có thể tản bộ ra Công viên Trung tâm và vẫn cảm nhận được trong chốc lát rằng mình vừa mới ở tả ngạn sông Seine chứ không phải giữa lòng Manhattan.
Sức hút của nơi này không nằm ở sự kỳ lạ, mà ở việc tái hiện chính xác những gì từng được coi là bình dị nhưng nay đã trở thành hàng hiếm.




