"Dị nhân Benjamin" không đơn thuần là một bộ phim, mà là một bài thơ điện ảnh về dòng chảy vô tình của thời gian, về một tình yêu thách thức mọi quy luật vật lý và sự mong manh của kiếp người. Tác phẩm của David Fincher để lại dư vị buồn man mác nhưng thanh thản, thế nhưng hành trình đưa thước phim này lên màn ảnh lớn cũng ly kỳ không kém gì cuộc đời của chính nhân vật chính.
Ý tưởng phim đã nảy sinh như thế nào
Nguyên tác vốn là một truyện ngắn trào phúng của đại văn hào F. Scott Fitzgerald, được viết từ tận năm 1922. Suốt một thời gian dài, câu chuyện này bị coi là "không thể chuyển thể" vì chiều sâu triết lý và những thách thức về mặt kỹ xảo hình ảnh, nhưng Hollywood chưa bao giờ bỏ cuộc.
- Cuộc chuyển giao của các đạo diễn tầm cỡ: Dự án này từng khiến nhiều "ông lớn" trong ngành điện ảnh phải trăn trở qua nhiều năm. Vào năm 1991, Steven Spielberg suýt chút nữa đã ngồi ghế đạo diễn với sự góp mặt của tài tử trẻ Tom Cruise trong vai chính. Sau đó, những tên tuổi lừng lẫy khác như Ron Howard và Spike Jonze cũng từng được cân nhắc thực hiện dự án này ở những thời điểm khác nhau.
- Sự ra đời của một kiệt tác: Cuối cùng, chiếc ghế đạo diễn đã thuộc về người cầu toàn David Fincher. Cùng với biên kịch Eric Roth, họ đã tái hiện nguyên tác một cách hoàn toàn mới mẻ. Nếu truyện của Fitzgerald mang đậm tính châm biếm, thì Fincher đã biến nó thành một bản hùng ca bi tráng trải dài suốt thế kỷ 20, nơi thời gian không chỉ là bối cảnh mà còn là đối thủ lớn nhất, là nhân chứng duy nhất cho tình yêu giữa Benjamin và Daisy.
Những sự thật thú vị và bất ngờ từ phim trường
1. Cuộc chạy đua 5 tiếng đồng hồ trên bàn trang điểm
Việc biến vẻ ngoài phong trần của Brad Pitt thành một ông già lụ khụ đòi hỏi những nỗ lực phi thường. Mỗi sáng, Pitt phải ngồi lì trên ghế trang điểm tới 5 giờ đồng hồ, kiên nhẫn chịu đựng lớp hóa trang già hóa phức tạp từ bàn tay phù thủy của Greg Cannom – người từng đoạt giải Oscar. Nam diễn viên cũng phải tập đi bằng gậy và thay đổi tư thế để cảm nhận được sức nặng thể chất của những năm tháng đã qua (hoặc chưa tới).
2. Những hình xăm như cuốn lịch cuộc đời
Vì cơ thể của Benjamin ngày càng trẻ lại và dần "quên" đi những năm tháng đã sống, nhân vật của Brad Pitt đã chọn cách phủ kín cơ thể bằng những hình xăm. Đó chính là cuốn lịch cá nhân khắc sâu trên da thịt, một cách để anh không đánh mất dòng ký ức và lưu lại dấu vết của thời gian đang dần trôi mất.
3. Chiếc đồng hồ chạy ngược
Bộ phim mở đầu bằng một truyền thuyết đầy mê hoặc về người thợ đồng hồ mù đã tạo ra những cỗ máy chạy ngược chiều kim đồng hồ. Người thợ ấy hy vọng rằng việc thời gian quay trở lại sẽ mang người con trai tử trận trong Thế chiến thứ nhất của mình về từ cõi chết. Chiếc đồng hồ độc nhất vô nhị này được chế tác thủ công dành riêng cho bộ phim và trở thành một trong những biểu tượng hình ảnh ám ảnh nhất, hiện thân cho khát vọng vượt qua định mệnh của con người.
4. Bóng ma của siêu bão Katrina
Phim được quay tại New Orleans không lâu sau khi cơn bão Katrina tàn khốc quét qua. Đạo diễn đã không che giấu những vết sẹo của thành phố sau lớp đạo cụ, mà trái lại, ông đã đan xen vẻ u buồn và sự hoang tàn của những con phố đổ nát vào mạch phim. Điều này đã mang lại cho tác phẩm một sự mong manh chân thực, gần như có thể chạm tới được, trong bầu không khí tàn phai.
5. Nỗ lực múa ba lê của Cate Blanchett
Để hóa thân trọn vẹn vào vẻ thanh tao và niềm đam mê của vũ công Daisy, Cate Blanchett đã phải trải qua nhiều tháng rèn luyện khổ cực. Cô không chỉ phải học những động tác phức tạp mà còn phải biến ngôn ngữ của ba lê thành một phần ký ức cơ bắp của nhân vật, giúp khán giả tin tưởng vào từng chuyển động của mình.
6. Cuộc cách mạng "hài nhi già nua" bằng kỹ thuật số
Những phân cảnh siêu thực nhất, khi Benjamin xuất hiện trong hình hài một đứa trẻ với gương mặt nhăn nheo của một cụ già, đã tạo nên một cuộc cách mạng trong CGI. Các nhà làm phim đã kết hợp đồ họa máy tính, hoạt ảnh mô phỏng biểu cảm khuôn mặt của Pitt cùng với cơ thể của diễn viên đóng thế để tạo ra một hình ảnh vừa kỳ quái vừa đầy mê hoặc, vốn vẫn được coi là chuẩn mực của hiệu ứng hình ảnh cho đến tận bây giờ, ngay cả trong kỷ nguyên AI.
Nhân tiện, đánh giá của Gaya là 8.9/10
Và nếu bạn chưa xem, hãy dành thời gian để thưởng thức bộ phim này. "Dị nhân Benjamin" thực sự là một bộ phim mang tính ngụ ngôn sâu sắc. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng dù chiếc đồng hồ có tích tắc chạy xuôi hay ngược thì điều đó không quan trọng. Điều ý nghĩa duy nhất là chúng ta đang nắm tay ai trong khi những kim đồng hồ đang đếm ngược từng khoảnh khắc độc nhất và không bao giờ quay trở lại của cuộc đời mình.



