❓CÂU HỎI:
Tôi hiểu rằng nỗi khổ của mình khi thấy động vật vô gia cư chịu đau đớn là do có một quan điểm khác với quan điểm của Nguồn. Nhưng tôi không biết phải nhìn nhận điều này qua con mắt của Nguồn như thế nào khi chúng đang đau. Hay thực ra chúng không đau và không cảm nhận theo cách đó? Tôi đã bỏ lỡ điều gì?
❗️TRẢ LỜI của lee:
Nỗi khổ của bạn là một quá trình riêng biệt. Bạn tự mình tạo ra nó, và nó không hề liên quan đến những gì mà động vật cảm nhận. Nói cách khác, bạn đang tạo ra một nỗi khổ riêng cho Nguồn thông qua những cảm xúc cá nhân của mình.
Cụ thể, những gì các sinh vật khác cảm nhận là con đường và quá trình riêng của chúng. Những gì có thể quan sát được là một quá trình dành cho những người quan sát hoặc tham gia. Mỗi người tự tạo ra “dòng cảm nhận” của riêng mình, trong đó có một mục đích nhất định. Không có gì được tạo ra một cách vô cớ.
Nhìn chung, hãy biết điều này: bất kỳ cảm nhận nào có sự tham gia của các nhân vật hành động đều sẽ được chia sẻ giữa họ. Tức là, nếu bạn gây ra điều gì đó cho ai đó về mặt cảm nhận, bạn cũng sẽ nhận lại điều tương tự dưới dạng một quá trình khác. Đây không phải là nghiệp báo theo nghĩa đạo đức (trả thù hay đánh giá hành vi), mà là logic của tần số – bạn cho đi điều gì, bạn nhận lại điều đó.




