Một giai điệu nghe như màu bạc. Một giai điệu khác — đặc sệt, xanh thẫm. Âm thanh cao dường như bay lên, âm trầm tạo cảm giác nặng nề. Âm sắc mềm mại gợi nhớ đến sự chạm vào lụa, còn một hợp âm chói tai gần như để lại vị trên đầu lưỡi.
Chúng ta quen nói về âm nhạc bằng ngôn ngữ hình ảnh: giọng sáng, âm sắc mượt mà, âm thanh sắc bén, giai điệu ngọt ngào. Nhưng đằng sau những ẩn dụ đẹp đẽ ấy là một bí ẩn thực sự: liệu có mối liên hệ trực tiếp giữa thính giác và các giác quan khác, hay đó chỉ là cách tiện lợi nhất để mô tả âm thanh?
Một bài tổng quan hệ thống mới, được công bố vào tháng 8 năm 2026, đưa ra câu trả lời — và nó phức tạp hơn nhiều người vẫn nghĩ.
Bài tổng quan nghiên cứu đã chỉ ra điều gì
Ngày 29 tháng 8 năm 2026 trên tạp chí danh tiếng Humanities and Social Sciences Communications đã đăng một bài báo với tiêu đề hấp dẫn: Music Synesthesia or Cross-Modal Correspondences? A Systematic Review of Terminology and Findings in Multisensory Research on Chinese Music.
Các tác giả — Kanghao Chen, Yi Ta Wang và Wenjun Huang — đã phân tích các nghiên cứu tiếng Anh về cảm nhận âm nhạc Trung Quốc. Tìm kiếm bao phủ giai đoạn hai mươi năm: từ 2002 đến 2022.
Việc tìm kiếm thông tin mất rất nhiều thời gian. Các nhà nghiên cứu đã kiểm tra các cơ sở dữ liệu khoa học lớn nhất: Web of Science, Scopus, Google Scholar và China National Knowledge Infrastructure. Từ hàng trăm công trình, họ chỉ chọn ra tám nghiên cứu thuộc lĩnh vực tâm lý học, khoa học nhận thức và công nghệ máy tính — những nghiên cứu đáp ứng các tiêu chí lựa chọn nghiêm ngặt.
Tám công trình này phân tích mối liên hệ giữa âm thanh và các cảm giác khác:
- âm thanh và màu sắc;
- âm thanh và hình ảnh thị giác;
- âm thanh và vị giác;
- âm thanh và xúc giác.
Phát hiện chính của bài tổng quan không phải về cảm giác mà về thuật ngữ: các nhà nghiên cứu phát hiện ra rằng những hiện tượng khác nhau thường được gọi bằng cùng một từ — synesthesia. Điều này dẫn đến sự nhầm lẫn trong tài liệu khoa học và gây khó khăn cho việc so sánh kết quả của các thí nghiệm khác nhau.
Synesthesia thực sự: nó thực sự là gì
Trong synesthesia, một kích thích được cảm nhận bởi một cơ quan cảm giác sẽ vô tình gây ra cảm giác trong một hệ thống giác quan khác. Một người có thể luôn thấy một nốt nhạc cụ thể là màu xanh lam hoặc cảm nhận một âm sắc cụ thể như một cái chạm, và mối liên hệ này vẫn không thay đổi trong suốt cuộc đời.
Synesthesia có bốn đặc điểm chính:
- xảy ra tự động, không cần nỗ lực có ý thức;
- bền vững theo thời gian — cùng một mối liên hệ luôn lặp lại;
- đặc trưng cho từng người — hầu hết những người khác không thể chia sẻ nó;
- không cần trí tưởng tượng hoặc quyết định có ý thức.
Người synesthete không chọn màu cho âm thanh. Mối liên hệ tự xuất hiện. Chính sự tất yếu, ổn định và cá nhân này phân biệt synesthesia với các liên tưởng thông thường và quy ước văn hóa.
Tương ứng chéo phương thức: khi những người khác nhau cảm nhận giống nhau
Có một hiện tượng hoàn toàn khác thường bị nhầm lẫn với synesthesia. Nó được gọi là tương ứng chéo phương thức — đó là những mối liên hệ giữa các giác quan trùng khớp ở nhiều người bất kể nền tảng văn hóa.
Các ví dụ rất quen thuộc: âm thanh cao thường có vẻ sáng hơn, nhỏ hơn hoặc hướng lên trên, còn âm thanh thấp thì tối hơn, nặng hơn hoặc ở phía dưới. Những tương ứng như vậy có thể xảy ra giữa nhiều cặp giác quan khác nhau:
- cao độ của âm thanh và độ sáng của màu sắc;
- âm sắc và hình dạng thị giác;
- độ to và kích thước;
- nhịp điệu và chuyển động;
- âm thanh và cảm giác xúc giác;
- âm nhạc và liên tưởng vị giác.
Người đó không nhất thiết nhìn thấy màu sắc thực trước mắt. Họ trực giác cảm thấy rằng âm thanh này phù hợp với màu sắc hoặc hình dạng nhất định hơn âm thanh khác. Trải nghiệm này có thể sống động, nhưng về cơ bản khác với synesthesia: nó không mang tính cá nhân, không tự phát và không bắt buộc.
Sai lầm đã xảy ra ở đâu trong khoa học
Trong tám nghiên cứu được đưa vào tổng quan, năm nghiên cứu đã sử dụng từ 'synesthesia' không đúng. Các tác giả của những công trình này mô tả các hiện tượng mà toàn bộ nhóm người tham gia trải nghiệm — tức là chính là tương ứng chéo phương thức, chứ không phải synesthesia cá nhân.
Sự khác biệt có vẻ là chi tiết, nhưng đối với khoa học nó rất quan trọng. Khi các nghiên cứu khác nhau sử dụng một thuật ngữ để chỉ các hiện tượng khác nhau, kết quả trở nên không thể so sánh được. Phân tích tổng hợp và tổng quan hệ thống mất ý nghĩa. Kiến thức khoa học tích lũy chậm hơn mức có thể.
Các tác giả của tổng quan cho rằng sự nhầm lẫn này không phát sinh từ ác ý, mà do các nguyên nhân khách quan.
Tại sao các nhà khoa học đã sai
Thứ nhất, nguyên nhân lịch sử. Quan niệm về nhận thức đa giác quan đã thay đổi theo thời gian. Từ 'synesthesia' trong các giai đoạn khác nhau được sử dụng rộng rãi hơn ngày nay. Đã có lúc nó được dùng để chỉ bất kỳ mối liên hệ nào giữa các giác quan — cả cá nhân, cả chung, và cả ẩn dụ nghệ thuật.
Thứ hai, rào cản ngôn ngữ. Các khái niệm khoa học chuyển giữa tiếng Trung và tiếng Anh không hoàn toàn chính xác. Một thuật ngữ có thể gộp nhiều nghĩa gần nhau mà trong truyền thống khoa học khác thường được tách biệt.
Thứ ba, tâm lý của việc chọn từ. Cụm từ 'tương ứng chéo phương thức' nghe cồng kềnh và vụng về. Từ 'synesthesia' ngắn hơn, sinh động hơn, dễ nhận biết hơn. Và ngay cả các tác giả khoa học đôi khi chọn khái niệm hấp dẫn hơn, ngay cả khi nó kém chính xác hơn.
Tại sao âm nhạc Trung Quốc lại phù hợp cho nghiên cứu như vậy
Nhận thức âm nhạc không chỉ được xác định bởi vật lý của âm thanh. Nó bị ảnh hưởng bởi ngôn ngữ, ký ức văn hóa, truyền thống nghệ thuật và ý nghĩa biểu tượng của màu sắc. Cùng một âm thanh có thể gợi ra những hình ảnh hoàn toàn khác nhau ở những người từ các nền văn hóa khác nhau.
Âm nhạc Trung Quốc đặc biệt thú vị cho phân tích như vậy, bởi vì trong nhiều thế kỷ nó tồn tại trong cuộc đối thoại gần gũi với thơ ca, thư pháp, hội họa và quan niệm về các nguyên tố tự nhiên. Âm thanh và hình ảnh thị giác trong thẩm mỹ Trung Quốc được liên kết ở mức độ sâu sắc, thường không ý thức được.
Điều này có nghĩa là mối liên hệ giữa thính giác và thị giác có thể không chỉ phụ thuộc vào cách hệ thống cảm giác của chúng ta được tổ chức, mà còn phụ thuộc vào kinh nghiệm văn hóa mà một người cụ thể đã tích lũy. Các tác giả của bài tổng quan nhấn mạnh một kết luận quan trọng: các nghiên cứu trong tương lai nên tính đến bối cảnh này, thay vì tìm kiếm một mã cảm giác phổ quát duy nhất cho toàn nhân loại.
Âm thanh du hành giữa các giác quan như thế nào: bốn lời giải thích
Các nghiên cứu đã đề xuất nhiều cơ chế khác nhau giải thích cho các tương ứng đa giác quan. Nhiều khả năng tất cả chúng đều đúng cùng một lúc.
Sự tương đồng về cấu trúc trong nhận thức
Một số thuộc tính của các cảm giác khác nhau có cấu trúc bên trong tương tự nhau. Việc tăng cao độ và chuyển động lên trên, tăng âm lượng và tăng kích thước được cảm nhận như những thay đổi theo cùng một hướng. Bộ não có thể tự phát liên kết những cấu trúc tương tự này, ngay cả khi chúng thuộc về các giác quan khác nhau.
Nền tảng cảm xúc
Âm thanh và màu sắc có thể kết nối thông qua tâm trạng chung. Giai điệu và hình ảnh dường như tương ứng với nhau không phải vì có một mối liên hệ cảm giác trực tiếp giữa chúng, mà vì cả hai đều gợi lên một trạng thái cảm xúc tương tự — buồn hay vui, bình yên hay phấn khích.
Tích hợp thần kinh
Thông tin thính giác, thị giác và xúc giác không tồn tại biệt lập trong não. Nhận thức của con người được hình thành thông qua sự tương tác liên tục của các hệ thống cảm giác khác nhau. Bộ não tích hợp thông tin từ giai đoạn xử lý sớm nhất.
Học tập văn hóa
Các mối liên hệ giữa âm nhạc, màu sắc và hình ảnh có thể được tiếp thu thông qua ngôn ngữ, nghệ thuật, truyền thống và các biểu tượng lặp đi lặp lại. Chúng ta học rằng những âm thanh nhất định 'trông' như thế này chứ không phải như thế khác, và theo thời gian những mối liên hệ này trở nên gần như tự động.
Bài tổng quan không chọn một lời giải thích cuối cùng duy nhất. Nhiều khả năng nhất là nhận thức đa giác quan hoạt động đồng thời trên nhiều cấp độ: cảm giác, cảm xúc, thần kinh và văn hóa.
Ranh giới của ẩn dụ nằm ở đâu
Khi chúng ta gọi giọng nói là mượt mà như nhung, âm thanh là lạnh lẽo, và giai điệu là tươi sáng, chúng ta không nhất thiết mô tả chứng cảm giác kèm (synesthesia). Tuy nhiên, những cách diễn đạt này không chỉ đơn thuần là trang trí cho lời nói.
Ẩn dụ trở nên dễ hiểu chính vì con người có khả năng tìm thấy mối liên hệ giữa các giác quan khác nhau. Ngôn ngữ ghi lại những mối liên hệ này và cho phép truyền đạt chúng cho nhau. Chúng ta không thể chạm vào giai điệu theo nghĩa đen, nhưng vẫn hiểu một cách trực giác âm thanh mềm mại nghĩa là gì. Chúng ta không nhìn thấy ánh sáng vật lý bên trong âm nhạc, nhưng vẫn nhận ra âm nhạc tươi sáng.
Có lẽ ngôn ngữ thơ ca không bịa đặt ra những mối liên hệ giữa các giác quan, mà nhận ra điều mà nhận thức của chúng ta đã làm bên trong chúng ta — một cách vô thức và tự nhiên.
Bài tổng quan này không trả lời điều gì
Điều quan trọng là phải hiểu rằng công trình này không phải là một thí nghiệm mới hay sự khám phá ra một 'từ điển màu sắc' phổ quát của âm nhạc Trung Quốc.
Mẫu nghiên cứu nhỏ: tám công trình trong hai mươi năm. Phương pháp, thuật ngữ và mục tiêu nghiên cứu của chúng khác nhau đáng kể. Do đó, không thể khẳng định rằng toàn bộ âm nhạc Trung Quốc gợi ra những màu sắc, hương vị hay cảm giác xúc giác giống nhau ở tất cả người nghe.
Bài tổng quan cho thấy một điều khác: hướng nghiên cứu này tồn tại, nhưng nó cần những khái niệm chính xác hơn, phương pháp có thể so sánh được và sự chú ý đến khác biệt văn hóa. Trước khi hỏi âm nhạc có màu gì, các nhà khoa học cần phải thống nhất, chính xác là họ đang đo lường điều gì: chứng cảm giác kèm cá nhân không kiểm soát được, sự liên tưởng chung, sự trùng hợp cảm xúc hay ẩn dụ nghệ thuật.
Khi các giác quan không còn tách biệt
Chúng ta quen tưởng tượng năm giác quan như những căn phòng riêng biệt. Mắt nhìn. Tai nghe. Da cảm nhận. Lưỡi nhận biết. Nhưng thực tế phức tạp hơn.
Âm thanh có thể khơi gợi hình ảnh, màu sắc có thể thay đổi cảm nhận về âm nhạc, nhịp điệu có thể trở thành chuyển động trước khi con người kịp suy nghĩ. Âm nhạc bắt đầu như sự dao động của không khí, nhưng bên trong chúng ta, nó tiếp tục hành trình của mình: trở thành ánh sáng, hình dạng, chuyển động, đôi khi gần như là sự chạm vào vật lý.
Và vẫn còn câu hỏi chính: chúng ta cảm nhận âm nhạc bằng gì trước khi kịp phân chia nó thành âm thanh, màu sắc, hình ảnh và cảm xúc?



