Chân không có hình dạng – một ngôi sao đã chứng minh điều này sau 90 năm

Tác giả: Irena II

Hãy hình dung bạn đang ngắm nhìn bầu trời đêm và chỉ thấy một màu đen kịt — một khoảng trống hoàn hảo, tuyệt đối giữa các vì sao. Dường như ở đó chẳng có gì cả: không hạt, không trường, cũng chẳng có cấu trúc nào. Chỉ là chân không mà thôi. Thế nhưng, chín mươi năm trước khi bất kỳ ai có thể kiểm chứng, Werner Heisenberg đã tuyên bố điều ngược lại: sự trống rỗng có hình dạng. Chỉ cần một từ trường đủ mạnh là có thể nhìn thấy nó.

Vào năm 2026, dự đoán này cuối cùng đã được xác nhận. Một nhóm các nhà vật lý thiên văn do Rachel Stewart (Đại học George Washington) dẫn đầu, hợp tác với Đại học Rice và Trung tâm Bay không gian Goddard của NASA, đã công bố trên tạp chí Nature kết quả quan sát về sao từ 1E 1547.0-5408 — một ngôi sao neutron siêu từ cách Trái Đất hàng nghìn năm ánh sáng. Sử dụng kính thiên văn tia X IXPE, họ đã ghi nhận cái mà các nhà vật lý gọi là “lưỡng chiết chân không”: sự bẻ cong và phân cực ánh sáng bởi chính không gian, chứ không phải do vật chất mà nó đi qua.

Hiệu ứng này đã được Werner Heisenberg và Hans Euler dự đoán từ năm 1936, trong khuôn khổ cơ học lượng tử điện động lực học (QED) — một lý thuyết mô tả cách ánh sáng và vật chất tương tác ở cấp độ cơ bản nhất. Các phép toán của họ khẳng định: nếu từ trường đủ mạnh, chân không sẽ không còn là một nền tảng thụ động. Nó bắt đầu hoạt động như một môi trường quang học — giống như một mảnh thủy tinh hoặc một tinh thể — khúc xạ ánh sáng khác nhau tùy thuộc vào hướng phân cực của nó. Vấn đề là không có phòng thí nghiệm nào trên Trái Đất có thể tạo ra từ trường với cường độ cần thiết. Ngay cả các nam châm mạnh nhất trên Trái Đất cũng kém xa ngưỡng cần thiết tới hàng trăm triệu lần.

Các sao từ là nơi duy nhất được biết đến trong Vũ trụ có điều kiện phù hợp. Chúng là những ngôi sao neutron với từ trường cực kỳ mạnh mẽ, đến mức chúng có thể bóp méo cấu trúc lượng tử của chính không gian xung quanh. Sao từ 1E 1547.0-5408 đã trở thành một mục tiêu đặc biệt may mắn: nó không chỉ phát ra tia X sáng chói mà còn quay đủ nhanh và đều đặn để các nhà thiên văn có thể theo dõi sự thay đổi của phân cực khi ngôi sao quay.

Kết quả đã vượt ngoài mong đợi. Các nhà khoa học đã ghi nhận mức độ phân cực của tia X lên tới 80% ở một số phần của chu kỳ quay và 40% ở những phần khác, cao hơn gần ba lần so với dự đoán của mô hình hình học đơn giản về từ trường của ngôi sao. Theo tính toán, tại một số điểm quay, độ phân cực đáng lẽ phải gần bằng 0 — nhưng không gian quanh sao từ đã chứng minh điều ngược lại.

Đây không chỉ là một sự tò mò trong thiên văn học. Lưỡng chiết chân không là hệ quả trực tiếp từ những gì điện động lực học lượng tử nói về bản chất của sự trống rỗng: chân không luôn sôi động với các cặp electron-positron ảo, chúng xuất hiện và biến mất trong tích tắc. Khi có từ trường đủ mạnh, các hạt phù du này sẽ sắp xếp thẳng hàng, tạo cho không gian trống rỗng một định hướng — và theo đó, khả năng điều khiển ánh sáng.

Như vậy, không gian không còn chỉ là một sân khấu nơi các sự kiện diễn ra. Nó trở thành một yếu tố tham gia. Và chín mươi năm sau khi Heisenberg đưa điều này vào các phương trình, một ngôi sao xa xôi cuối cùng đã xác nhận: sự trống rỗng không phải là hư vô. Nó chỉ cần đủ áp lực để bộc lộ bản chất thực sự của mình.


12 Lượt xem

Nguồn

  • Источник: Stewart, R.E., Dinh Thi, H., Baring, M.G., Younes, G. et al. — Vacuum birefringence and the polarized X-ray emission from a radio magnetar. Nature, август 2026. DOI: 10.1038/s41586-026-10859-z

Bạn có phát hiện lỗi hoặc sai sót không?Chúng tôi sẽ xem xét ý kiến của bạn càng sớm càng tốt.