Con mèo của Schrödinger chỉ có thể vừa sống vừa chết trên phương diện lý thuyết, còn trong thực tế, các trạng thái chồng chập vĩ mô chưa bao giờ được ghi nhận. Một nghiên cứu mới trên arXiv đã đề xuất lời giải thích mang tính động lực học cho hiện tượng này thông qua sự tương tác với môi trường xung quanh.
Các nhà khoa học từ Viện Quang học Lượng tử Max Planck (Đức) đã phân tích một mô hình mà ở đó các trạng thái lượng tử của vật thể vĩ mô nhanh chóng bị mất tính kết hợp. Họ đã sử dụng phương pháp mô phỏng số trên siêu máy tính tại Munich và công bố bản thảo tiền ấn phẩm vào tháng 5 năm 2026. Theo dữ liệu nghiên cứu, ngay cả những tương tác yếu nhất với các hạt photon hay phân tử không khí cũng phá hủy trạng thái chồng chập chỉ trong một phần nhỏ của giây.
Hãy tưởng tượng trạng thái chồng chập giống như một sợi chỉ liên tục bị tác động bởi vô số nhiễu động nhỏ. Mỗi va chạm với một hạt từ môi trường hoạt động như một chiếc kéo, cắt đứt sợi chỉ thành các nhánh vật lý cổ điển riêng biệt. Đây không đơn thuần là hiện tượng giải kết hợp, mà là một quá trình động lực học chủ động khiến việc duy trì tính toàn vẹn lượng tử ở quy mô lớn trở nên bất khả thi.
Kết quả này đã làm thay đổi cách hiểu về ranh giới giữa thế giới lượng tử và thế giới cổ điển. Nó chỉ ra rằng sự thiếu vắng các trạng thái chồng chập vĩ mô không phải là ngẫu nhiên, mà là hệ quả tất yếu của động lực học trong các hệ mở. Đối với lĩnh vực máy tính lượng tử, điều này cho thấy cần phải kiểm soát môi trường khắt khe hơn nữa để bảo vệ tính kết hợp của các qubit.
Công trình này cung cấp một công cụ toán học cụ thể để tính toán thời gian tồn tại của những trạng thái như vậy. Điều đó cho phép dự báo các điều kiện mà tại đó trạng thái chồng chập có thể được duy trì lâu hơn.
Như vậy, chính thực tại đã tự chọn cho mình con đường cổ điển, không để lại không gian cho những phép màu lượng tử có thể quan sát được ở quy mô của chúng ta.




