Vào năm 2028, những người sở hữu tiền mã hóa ở Đức, xem ra, sẽ phải đối mặt với một quy định mới: thuế 25 phần trăm đánh trên phần tăng giá trị của tài sản số. Biện pháp này, vốn được nhắc đến từ tháng 9 năm 2026, trông như một bước tiếp nối hợp lý của một câu chuyện lâu đời — các nhà nước bao giờ cũng tìm cách đánh thuế những gì trước đây từng nằm ngoài tầm mắt của họ.
Trong những năm gần đây, tiền mã hóa đã không còn là trò tiêu khiển ngoài lề của những người đam mê. Hàng triệu người Đức nắm giữ bitcoin và ether như một phần của khoản tiết kiệm hưu trí, hoặc đơn giản như một cách bảo toàn tiền tiết kiệm trong điều kiện lạm phát. Về phần mình, chính phủ nhìn thấy trong đó một nguồn thu đang lớn dần: theo ước tính của các chuyên gia, thị trường tài sản số trong nước đã lên tới hàng chục tỷ euro. Việc áp dụng mức thuế cố định 25 phần trăm không chỉ là một biện pháp tài khóa, mà còn là nỗ lực đưa tiền mã hóa vào hệ thống quen thuộc, nơi mọi khoản lãi vốn đều phải đóng góp phần của mình cho ngân khố.
Các lợi ích ở đây đan xen với nhau một cách dễ đoán. Các ngân hàng và định chế tài chính truyền thống từ lâu đã vận động hành lang cho một luật chơi bình đẳng: nếu cổ phiếu và trái phiếu phải chịu thuế, thì tại sao tiền mã hóa lại được nằm trong vùng xám? Chính phủ có thêm một đòn bẩy kiểm soát — sự minh bạch của các giao dịch, khả năng theo dõi những dòng tiền lớn. Đối với người dân bình thường, điều này đồng nghĩa với việc chấm dứt thời kỳ “mua rồi quên”: giờ đây mỗi lần bán hay trao đổi đều đòi hỏi phải khai báo, nghĩa là phải tính toán trước và có thể phải tham khảo ý kiến của một cố vấn thuế.
Hãy hình dung một khu vườn do chính bạn vun trồng: hoa trái thuộc về bạn, nhưng khi đến lúc bán vụ mùa, nhà nước lấy đi một phần tư. Tiền mã hóa cũng vậy — quyền tự do sở hữu vẫn được giữ nguyên, nhưng quyền tự do định đoạt mà không phải nộp thuế thì bị thu hẹp lại. Đồng thời, mức thuế 25 phần trăm có vẻ là ôn hòa theo chuẩn châu Âu, tuy nhiên nó là mức cố định và không phụ thuộc vào thời gian nắm giữ, điều khiến nó khác biệt so với các chế độ ưu đãi hơn ở những quốc gia khác.
Đối với những người nắm giữ tài sản lâu dài, điều này có thể trở thành động lực để có cách tiếp cận ý thức hơn: không chỉ đầu cơ đơn thuần, mà tích hợp tiền mã hóa vào chiến lược tiết kiệm tổng thể. Còn những ai giao dịch thường xuyên sẽ cảm nhận được áp lực lên biên lợi nhuận. Một điều quan trọng nữa — biện pháp này có hiệu lực sau hai năm, cho thời gian để chuẩn bị: chuyển tài sản sang những cấu trúc tối ưu về thuế hơn, hoặc đơn giản là tính toán lại mức sinh lời kỳ vọng.
Chung quy lại, Đức không phát minh lại cái bánh xe, mà chỉ đi theo logic rằng mọi khối tài sản đáng kể sớm muộn gì cũng lọt vào tầm ngắm của cơ quan thuế. Vấn đề chỉ là làm sao xây dựng mối quan hệ của mình với các tài sản số sao cho thuế không còn là điều bất ngờ, mà trở thành một phần có thể dự đoán trước trong đời sống tài chính.
